Giờ linh - Truyện Võ Đào Phương Trâm
- Võ Đào Phương Trâm

- 24 thg 3
- 34 phút đọc
Ánh đèn màu đỏ, ám đục như làn sương mờ ảo, bị bám bụi lâu ngày. Những con phù du bé nhỏ đong đưa ở những quầng sáng le lói để tìm sự sống. Người đàn bà trong ngôi nhà cổ, rêu phong phủ lạnh không gian, thâm sâu như đáy vực, bà ngồi im lặng, phía trước con đường hun hút nhỏ hẹp, lần sâu vào bên trong ngôi nhà, chẳng thấy lối đi, chỉ thấy một màu đặc sệt của bóng đêm. Ngôi nhà này chỉ có duy nhất người đàn bà trú ngụ.

Tiếng chuông gió, nếu ở nơi nào đó sẽ nghe thanh thoát, êm tai thì ở đây, nó lại như một như thứ âm thanh réo rắt âm hồn, chẳng có tiếng động nào ngoài tiếng chuông mỗi khi trời gió, lẫn vào tiếng xào xạc buồn não của lá cây.
Người đàn bà lục tuần, vận một bộ đồ màu đen, dường như quanh năm, bà không mặc màu nào khác. Tóc búi củ tỏi, bạc trắng, đã vậy, mắt bà còn sâu hoắm, miệng nhai trầu, những đường chỉ đỏ hoen ra hai bên mép, trông bà cứ như phù thủy.
Người đàn bà lập dị đặt hai bàn tay lên đùi với những ngón tay bấm quẻ theo phương pháp độn quái. Những ngón tay bấm chặt vào nhau đã khá lâu, từ lúc trời vừa sẩm tối, bà đã ngồi xếp bằng trước chiếc bàn thờ kỳ dị. Mắt nhắm nghiền, đã mấy giờ trôi qua mà không thấy bà nhúc nhích, như một pho tượng già nua, kỳ dị. Bà tập trung hay có ai đó nhập vào. Tiếng lá đập, tiếng chuông gió rung lắc cũng là lúc khóe miệng bà giật lên vài cái, đôi lông mày trắng nhíu lại, như thể bà đang nhìn thấy điều gì đó từ thế giới vô hình bí ẩn.
Làn ánh sáng mù mờ từ cái bóng đèn nơi bàn thờ cũ kỹ, hằn lên trần nhà những chiếc bóng của bầy phù du, nhập nhoạng. Đêm nay, chúng kéo nhau về đông hơn, như điềm báo về thời tiết bất thường hay hiện tượng siêu linh gì đó.
Gió bắt đầu thổi mạnh, lũ côn trùng bay loạn xạ, rơi lộp độp xuống chiếc bệ thờ, giãy giụa dưới nền đất ẩm để níu chút sự sống ngắn ngủi. Cơ mặt người đàn bà trở nên run rẩy, những đường nhăn đập vào rồi lại giãn ra, luồng xung động nào đó trong người bà dồn lên khuôn mặt, bắt đầu từng đợt co giật liên hồi, cái đầu bà cứ lắc lư theo tần suất ngày một nhanh dần, những ngón tay càng bấm chặt, những đường chỉ từ bã trầu chảy ra hai bên mép, đỏ sẫm cả môi, tràn xuống cằm, bất chợt miệng bà mở ra, thì thào từng tiếng, khào khào lẫn trong hơi thở: “Thà”.
---
Khu đất cạnh Đình Mẫu hôm nay có nhiều người tụ tập, đó là đội cưa cây gỗ, họ đến để hạ một cây gỗ lâu năm trên khoảng đất trống vừa được người đàn ông mua lại. Khu đất này bỏ hoang gần chục năm qua, vượt lên giữa đám cỏ dại um tùm là một cây đa hơn năm mươi năm tuổi.
Chống nạnh hai tay, người đàn ông có dáng người to cao, đầu đội mũ lưỡi trai, làn da đen sạm của dân lao động nặng, có vẻ là người chỉ huy đội cưa cây. Ánh mắt ông nhìn lên cao quan sát tàng cây với tán lá um tùm, cành nhánh de ra hàng chục thước. Đội cắt tỉa bàn bạc tình hình rồi gật đầu, chốt hạ phương pháp.
Vài giờ sau, một chiếc xe cẩu được đưa đến, họ bắt đầu thực hiện công việc. Một người được chiếc xe cẩu nâng lên vị trí cao để buộc dây thừng vào thân cây và tiến hành cưa những cành nhánh xung quanh. Tiếng máy rè rè phá tan cả bầu không gian yên tĩnh giữa khu đất trống.
Bên dưới, người chủ nhà với áo sơ mi kẻ sọc, quần kaki trông lịch sự và tươm tất vẫn đang chăm chú quan sát những người nhân công khi trời trưa bắt đầu đổ nắng.
- Thế là phải cưa từng đoạn rồi hạ xuống, nó to thế này! – Một ông lão từ đâu đi đến, chắc là người trong làng, sau khi quan sát một hồi thì trò chuyện cùng gia chủ.
- Vâng, phải cưa từng đoạn bác ạ! - Người đàn ông đáp
Trong khi mắt vẫn nhìn quanh khu đất hoang, ông lão như nhớ ra điều gì đó, ông quay sang nhìn người chủ rồi cất giọng ôn tồn:
- Mà cậu đốn cây thế này, có cúng bái gì không?
- Cúng gì hả bác?
- Ôi trời, thế là không cúng gì à?
- Cúng gì ạ? Cháu không biết bác ạ!
- Thường khi đốn hạ cây lâu năm, nhất là cây cổ thụ, người ta phải cúng trước vài ngày, xin cho hạ cây, để mấy vong linh luẩn quẩn trong đó tìm chỗ khác mà trú ngụ. Chứ hạ đột ngột thế này…
Ông lão khẽ nhíu mày lắc đầu, người chủ ra vẻ ngạc nhiên:
- Cháu chả cúng gì cả
- Ôi trời!
- Mà chắc không sao đâu bác, cháu nghe cái đấy có vẻ mê tín quá
- Không ai bắt nhưng nó là phong tục người xưa truyền lại, cậu ạ!
- Ôi, chẳng có gì đâu bác ơi, mùa mưa bão, người ta vẫn chặt đốn cây hàng loạt có sao đâu
- Haizz! Có thờ có thiêng, có kiêng có lành cậu ạ! – Ông lão thở dài trong khi gương mặt vị gia chủ vẫn tỉnh rụi, rồi cậu bật cười như để giải tỏa bớt sự lo âu trong lòng ông lão:
- Không sao đâu bác, bây giờ thời đại văn minh rồi, nhiều cái không còn phù hợp nữa đâu bác ạ!
Dứt lời, người đàn ông lại hướng mắt nhìn lên phía tầng cao, nơi đòn cẩu đang đong đưa người nhân viên trên đó. Ông cụ chỉ khẽ lắc đầu, gương mặt có vẻ trầm ngâm.
Cây đa già đã được đốn hạ sau nhiều tiếng, giờ chỉ còn trơ lại cái gốc to đùng. Đội cắt tỉa bắt đầu dùng chiếc cẩu để đào đất xung quanh gốc, buộc dây vào gốc rồi kéo nó từ từ. Trong gần nửa tiếng, cả rễ cả gốc đã được nhổ bật lên, để lại một hố to hun hút. Họ bắt đầu dùng xe chuyên dụng để thu dọn hiện trường, sau gần một ngày, khu đất hoang đã trở nên trống trải.
Căn biệt thự bắt đầu được khởi công giữa khu đất trống, xung quanh là những cọc xi măng cốt thép hàng rào, xem ra khuôn viên của ngôi nhà này khá rộng. Cũng đúng, vì người chủ ngôi biệt thự nghe đâu là dân kinh doanh rượu ngoại và một số mặt hàng xa xỉ đắt tiền. Nhìn dáng vẻ của người đàn ông đã thấy toát lên thần khí của người giàu có.
Sau gần một năm, ngôi biệt thự đã hoàn thành, kỳ công đến từng chi tiết nhỏ, như một cung điện lộng lẫy nằm giữa khu đất trống. Nhiều người thắc mắc tại sao gia đình giàu có mà lại chọn một nơi đìu hiu vắng lặng để xây dinh thự, sao không chọn ở một nơi có địa thế tương đối đông người, gần trường học, chợ búa, có phải tiện hơn không!
Cũng có người cho rằng, đó là sở thích của người giàu có, họ nhìn xa trông rộng, biết đâu, họ cũng thích những miền nông thôn tách biệt để tránh khói bụi thị thành, để làm chỗ an dưỡng nghỉ ngơi.
Nhiều lời đồn ra đoán vào nhưng chung quy vẫn là sự trầm trồ của người dân trong làng Đình Mẫu. Từ khi có ngôi biệt thự ông Bình, khu đất này trở nên lung linh, sống động bởi một mảng xanh đầy hoa cỏ, đèn vàng rực rỡ, sáng cả một vùng vốn đã từng âm u hoang vắng bao năm. Những con đường xung quanh được ông Bình tôn tạo để xe oto đi lại. Bên ngoài khuôn viên, ông cho cẩu về nhiều cây cổ thụ để trồng, trông như những ngôi nhà phương Tây huyền bí.
Người dân trong làng bàn tán, họ nghĩ tiệc tân gia của gia đình sẽ vô cùng hoành tráng, nhưng mọi suy đoán đều ngược lại, ngôi nhà hoàn thành đã gần nửa năm, ban đêm, đèn vẫn sáng như có người đã ở, nhưng lại không thấy tổ chức tân gia, một lễ tiệc vốn không thể thiếu trong nghi thức người giàu. Cũng có người nói, chắc họ đã có nhiều khu biệt thự, ở đây không là nơi ở chính nên chỉ xây để đó, không tổ chức tân gia. Đôi khi, cách sống ẩn dật của người giàu lại không như cách người ta nghĩ, bởi càng giàu, họ càng kín tiếng.
Thỉnh thoảng, người dân xung quanh vẫn nhìn thấy ông Bình đứng ngoài hành lang tầng hai, phía trước khu biệt thự, nhìn mông lung xuống khoảng vườn vài phút rồi lại đi vào. Từ khi về đây ở, gia đình ông Bình di chuyển ra khỏi nhà chủ yếu bằng xe oto. Cánh cổng lớn kiên cố được mở ra rồi lại vội đóng vào nên ít ai nhìn thấy những sinh hoạt bên trong, cũng không ai nhìn thấy được mặt từng thành viên trong gia đình người chủ.
Thế mà, ông lão hôm nọ lại có được đặc ân, trở thành người khách mời đầu tiên bước chân vào ngôi nhà xa hoa lộng lẫy của người chủ mới. Vốn là một hôm, khi ông Bình ra ngoài căn biệt thự, nhìn ngắm phong cảnh xung quanh thì lại thấy cụ Liễm đang tưới vài luống hoa trước căn nhà đơn sơ vách gỗ. Ông Bình không bỏ lỡ cơ hội, liền cất tiếng chào:
- Cháu chào bác!
- Ừ, chào cậu! Ra ngắm cảnh đấy à?
- Dạ vâng! Nay cháu mới gặp lại bác!
- Ừ! Tôi hay ở sau nhà
- Dạ, bác rảnh tay thì ghé thăm nhà cháu nhé!
- Ôi trời, lão già này lại có vinh hạnh thế cơ à?
- Dạ, bác đừng nói thế! Bác qua tham quan nhà cháu là quý hóa rồi!
- Ừ, vậy để tôi qua!
Cụ Liễm nói hết câu thì cất vội chiếc bình tưới cây vào góc bếp rồi bước ra khỏi ngôi nhà cũ kỹ, theo chân ông Bình, đến thăm ngôi dinh thự. Khi vừa bước qua khỏi cánh cổng sắt đồ sộ, cụ Liễm đã choáng ngợp bởi khung cảnh bên trong, nó chẳng khác nào một tòa lâu đài nguy nga tráng lệ, với những tầng cây xen lẫn những hàng hoa rực rỡ sắc màu, được trồng và cắt tỉa kỳ công khéo léo. Xung quanh là những trụ đèn đắt đỏ với những chùm đèn sáng choang cả một vùng dinh thự. Hòa quyện trong làn ánh sáng của những quả cầu pha lê, là những khóm hoa với mùi hương thanh thoát, không gian mát mẻ trong lành, thật chẳng khác nào ông vừa bước vào thiên đàng mộng thực.
Nhìn ông cụ cứ ngẩn ngơ, người chủ nhà liền cất giọng ôn tồn:
- Bác thấy cháu làm thế này có được không?
Thoáng giật mình, ông lão như một đứa trẻ ngây ngô vừa bước ra khỏi miền cổ tích, ông vội đáp lời:
- Ôi trời, đẹp thế này! Trông cứ như tòa lâu đài bên tây ấy!
- Dạ, thì cháu thiết kế theo phong cách đấy mà!
- Chắc tốn nhiều tiền lắm nhỉ? – Cụ Liễm hỏi nhỏ, trông có vẻ tò mò
- Dạ, cũng chẳng bao nhiêu đâu bác ạ!
- Ôi trời! Cậu khiêm tốn quá!
- Cháu nói thật đấy!
Sau khi đi một vòng quanh khuôn viên, ông Bình đưa cụ Liễm vào bên trong căn biệt thự. Vừa đặt chân qua cánh cửa gỗ đồ sộ, một sự hào nhoáng phủ trùm lên đôi mắt nhăn nheo càng làm ông lão ngây người nhìn ngắm. Những mảng gỗ trầm mặc, pha trộn những tấm kính và kim loại, đá ốp kết hợp hài hòa, trông thứ nào cũng thật đắt đỏ, khiến cho những ai bước vào bên trong cơ ngơi gia chủ đều cảm nhận một không gian điêu khắc, sang trọng nhưng cũng đậm màu truyền thống Á châu.
- Bác ngồi đây, dùng với cháu chén trà nhé!
Cụ Liễm ngồi xuống chiếc ghế đá chạm trổ công phu, trước mặt là chiếc bàn được thiết kế từ gỗ nguyên khối, bên trên là một tấm kính cường lực, được đặt một bình hoa và bộ tách bằng sứ trắng, ông đoán là những nhành hoa được hái ngoài vườn nên vẫn còn tươi nguyên và thơm thoang thoảng.
Trong khi cụ Liễm vẫn còn quan sát, chiêm ngưỡng gian phòng khách đồ sộ, ông Bình đã mang ra một ấm nước sôi và một lọ trà. Ông đặt lên bàn rồi bắt đầu công đoạn pha trà, trông vị gia chủ pha trà có vẻ sành sỏi và công phu, cụ Liễm đoán ông Bình là người am hiểu về trà vì nhìn cách pha thật là bài bản.
- Trà này, cháu đem từ bên Trung Quốc, trà Đại Hồng Bào, có nguồn gốc từ núi Vũ Di, tỉnh Phúc Kiến đấy bác!
- À, thế à! Chắc đắt lắm nhỉ!
- Vâng bác, tính ra tiền Việt là trên dưới ba mươi tỷ một ký đấy bác!
- Ôi trời đất ơi!
- Nó đắt vì quý hiếm và gắn với giá trị văn hóa lâu đời của Trung Quốc đấy bác!
- Ôi, cậu đúng là đại gia. Uống một ngụm trà mà cả bạc triệu cơ à!
- Nhưng nó cũng tốt cho sức khỏe đấy bác! Bác thử một ngụm xem nào!
Ông Bình nói bằng giọng nghe thật bình thường chứ chẳng phải kiểu khoe khoang trong khi cụ Liễm thì cứ tròn mắt nhìn vào tách trà màu vàng sóng sánh trong chiếc cốc sứ trắng tinh. Tưởng như những món xa xỉ này chỉ dành cho giới doanh nhân giàu có, hay thời vua chúa khi xưa. Vậy mà hôm nay, một ông lão chân lấm tay bùn lại có được vinh hạnh đó!
Cụ Liễm tay run run cầm lấy cốc trà, nhấp môi một hớp, mắt cụ lại mở to ra, rồi một tiếng xuýt xoa bật ra từ cổ họng, cụ uống trà mà cứ như uống rượu, nghe say từ ngụm ban đầu.
- Ngon quá cậu ạ! Thật đặc sắc quá!
- Dạ vâng! Bác cứ dùng cho khỏe!
Thưởng trà thì phải có thú tiêu dao, hai người đàn ông vừa đối ẩm vừa đàm đạo nhiều chuyện theo lối thi văn, dù cụ Liễm là nông dân chất phác nhưng lại am hiểu những điều thiên về phong tục, có lẽ đó là lý do mà một doanh nhân giàu có như ông Bình lại thấy nhiều thú vị.
- Bức tranh thật đẹp!
Cụ Liễm mở lời khen khi ánh mắt ông chạm vào bức tranh được trưng bày trên tường chạm đá, đặt giữa gian phòng.
- Vâng, gia đình cháu đấy!
- Ừ, cậu có ba cháu à?
- Không, cháu chỉ có hai cô con gái, cô kia là vợ cháu!
- Bức ảnh đấy!
- Dạ vâng, trên bức ảnh đấy bác!
- Tôi thấy có bốn người phụ nữ, thế cô kia là ai nhỉ!
- Cô nào ạ?
- Trên bức ảnh đấy!
Người chủ nhà nhìn lên bức ảnh khi nghe cụ Liễm trả lời chắc nịch, sau vài giây ông mỉm cười hỏi lại:
- Bức ảnh cháu chỉ chụp trong gia đình, chỉ có hai vợ chồng cháu và hai cô con gái. Bác hỏi cô nào ạ?
- Ồ! – Cụ Liễm bỗng bật một tiếng nghe như vẻ ngạc nhiên.
- Sao tôi lại thấy có bốn người phụ nữ nhỉ! - Cụ im lặng vài giây rồi hỏi lại ông Bình, bằng một giọng trầm trầm khác lạ:
- Con cậu bao nhiêu tuổi rồi?
- À, cháu nhỏ thì mười tám, cháu lớn thì hai mươi bác ạ!
- Vậy à?
- Dạ vâng!
- Lạ nhỉ!?
- Sao lại lạ vậy bác? – Người đàn ông thắc mắc. Sau vài giây im lặng, ông Bình trả lời một cách chậm rãi, giọng bán tín bán nghi.
- Tôi lại thấy có một cô gái nhỏ, tầm mười tuổi, đứng giữa hai cô con gái lớn của anh
- Ôi! Sao lạ nhỉ! Hay bác nhìn nhầm?
- Ừ! Chắc cũng có khi mắt tôi bị kém
Cụ Liễm chùng giọng vì hình như cụ cũng không dám khẳng định điều gì. Cụ hớp một ngụm trà cuối cùng trong cốc, im lặng một hồi, đôi mắt nhăn nheo với những đường rãnh sâu lại nhìn quanh căn phòng khách, cụ cất giọng kiếu từ để ra về sau một hồi đàm đạo đã khá lâu:
- Thôi, tôi về nhé! Muộn rồi
- Dạ vâng! Bác về, hôm nào rỗi, bác lại ghé sang nhà cháu nhé!
- Ừ! Khi nào rỗi thì tôi và anh lại đàm đạo nhé!
- Vâng ạ, cháu rất thích nghe tập tục bác kể, thú vị lắm đấy!
- Ừ, hôm nào tôi sẽ trao đổi với anh thêm!
- Dạ vâng!
Cụ Liễm chậm chạp rời khỏi gian phòng khách sang trọng nhưng thâm trầm lành lạnh. Gương mặt ông có chút gì đó khác lạ so với lúc ban đầu, khi bước vào ngôi dinh thự. Ông đang suy nghĩ điều gì về bức ảnh hay đang hoang mang vì mắt mũi kèm nhèm của người đã bước qua ngày già cỗi?
---
Gia đình ông Bình có hai cô con gái, theo lời kể của ông thì cô lớn hiện đang là sinh viên trường Nhạc, cô con gái nhỏ đang là học sinh cấp ba. Cả hai cô con gái đều sống kín tiếng, ít giao du cùng ai, còn vợ ông Bình là một doanh nhân. Họ ra vào đều bằng oto riêng nên người quanh vùng hầu như không ai biết mặt.
Sau buổi cơm chiều cuối tuần, Mặc Lâm – cô con gái lớn thông báo với cả nhà là tuần sau, cô sẽ tháp tùng với một số nghệ sĩ biểu diễn âm nhạc cho một sự kiện ở thành phố Nha Trang, đây là niềm tự hào khi cô là một trong năm sinh viên được chọn của khóa học toàn trường. Tối hôm đó, Mặc Lâm đã thức khuya để soạn một số trang phục, ôn lại bài nhạc trên đàn Piano. Tiếng dương cầm vang trong căn phòng sang trọng, len ra ngoài khu vườn như thanh âm của một thế giới du ca huyền thoại.
Mi Lâm, cô con gái nhỏ thì đang vào kỳ thi cuối cấp, đêm nào cũng học thật khuya. Hai cô gái luôn là niềm tự hào của gia đình vì thành tích học tập nổi bật và vẻ đẹp thanh băng tuyết nhã, khi nhìn vào đã thấy toát lên vẻ thoát tục trang nghiêm.
Bài vở và những áp lực thi cử khiến cho Mi Lâm thường xuyên ngủ gục tại bàn, dường như đó là lúc để cô gái tranh thủ chợp mắt rồi bắt đầu cho bài vở, đêm nào khi bước lên giường ngủ, đồng hồ cũng điểm lúc 0 giờ.
Gió vẫn lùa qua ban công, len vào khung cửa kính khép hờ, tấm rèm voan bay nhẹ ướm vào đó mùi hương của những khóm hoa ngoài khu vườn cổ tích. Mi Lâm đã nằm ngủ trên bàn học tầm hơn mười lăm phút,…Một cái gì đó lay nhẹ, cô bé giật mình ngẩng dậy, khi mắt vẫn lèm nhèm, chưa thôi cơn buồn ngủ thì hiện lên sau lớp ánh sáng lờ mờ, trong căn phòng tĩnh lặng, Mi Lâm dụi mắt ngạc nhiên:
- Chị Mặc Lâm à?
Cô gái im lặng, trong khi Mi Lâm vẫn chưa tỉnh hẳn
- Sao chị ở trong phòng em? Chị chưa đi biểu diễn à?
- Đi ngủ đi!
Tiếng Mặc Lâm nhắc khẽ rồi cô nhẹ nhàng đứng dậy, bước đi về phía cánh cửa ra phía ban công. Lúc này, mi mắt của cô gái nhỏ bỗng nhiên nặng trịch, cô thấy lơ mơ và cơn buồn ngủ chợt nặng đến vô cùng. Mi Lâm rời bàn học và bước lại phía giường ngủ, cô trùm chăn và bước vào giấc ngủ một cách nhẹ nhàng, nhanh chóng.
---
Sáu giờ ba mươi sáng, chiếc xe oto của ông Bình rời khỏi dinh thự, đưa Mi Lâm đi học và ông bắt đầu cho công việc hàng ngày. Cánh cổng sắt đồ sộ khép lại, mọi sinh hoạt bên trong khuôn viên như đóng sập trước những cặp mắt tò mò của người dân quanh vùng, dù ai có muốn nhìn vào đó thêm một chút, cũng khó mà nhìn lâu được.
Ngồi trên xe, ông Bình vẫn thường trò chuyện cùng cô gái nhỏ, nhưng hôm nay, Mi Lâm lại chẳng nói gì. Ông nghĩ nó học nhiều nên đã mệt. Bất chợt, cô gái cất giọng nhỏ nhẹ, khi cặp mắt cứ nhìn qua khung kính trước đường:
- Hôm nay con mệt quá, bố cho con về nhà nhé!
- Con sao thế?
- Con bị nhức đầu và buồn nôn quá!
- Con bệnh à?
- Con cũng không biết nữa, chắc là vậy!
- Ừ, thế bố chở con về nhé!
Mi Lâm không nói gì vì hình như nó đang rất mệt. Ông Bình phải chở con bé về nhà vì con bé có dấu hiệu đang bị ốm.
Khi chiếc xe chạy vào bên trong khuôn viên dinh thự và dừng lại phía trước gara, bước xuống xe, Mi Lâm đã bị ngã khuỵ ngoài vườn. Ông Bình vội đỡ con bé lên và dìu nó vào nhà trong khi gương mặt nó trở nên tái mét.
- Con có sao không? – Ông Bình hỏi lại
- Dạ không!
Con bé lững thững đứng lên, dáng vẻ vẫn còn nghiêng ngã. Ông Bình dìu con bé vào phòng khách, vừa bước qua cánh cửa gỗ rộng lớn, người vợ của ông đã tất tả bước ra, vẻ mặt lo lắng:
- Con bé làm sao thế?
- Nó bị mệt, không đi học được – Ông Bình trả lời chậm rãi, trong khi vợ ông thì nhìn vào Mi Lâm, bà vội đỡ con bé ngồi xuống ghế.
- Anh này, Mặc Lâm vừa nhắn tin cho em!
- Nó nhắn gì?
- Nó bảo em đến đèo Cổ Mã để đón nó!
- Nó đi với đoàn thì về với đoàn, em đến đón nó là sao?
- Em đâu có biết!
Nói dứt lời, bà Bình vội đưa điện thoại cho chồng, khẳng định:
- Này! Anh xem, nó nhắn này!
Ông Bình cầm điện thoại từ tay vợ, nhìn vào điện thoại, ông thấy dòng tin nhắn hiện lên từ tên cô con gái lớn: “Bố mẹ đến đèo Cổ Mã đón con!”
Ông im lặng không nói gì, chiếc điện thoại được đặt xuống bàn, ông quay sang vợ rồi đề nghị:
- Em đưa con bé vào phòng nghỉ đi!
- Con tự đi được bố à! – Mi Lâm trả lời rồi chậm rãi bước vào phòng, dáng vẻ vẫn còn mệt mỏi.
Bà Bình vội đi theo sau con để vào phòng cùng với nó. Lúc này, ông Bình nói với theo bóng vợ:
- Em chăm con bé nhé! Anh phải đi làm, sáng nay có một cuộc họp quan trọng!
- Thế không đi đón Mặc Lâm à? – Người vợ quay sang hỏi
- Em làm sao thế? Sao không gọi lại cho nó, hỏi xem lý do gì?
- Em gọi rồi, mà không có ai nghe máy!
- Haizzz! - Ông Bình cất giọng thở dài rồi tiếp lời:
- Nhưng làm gì cũng phải qua hôm nay, em nhắn nói lại với nó, ngày mai anh thu xếp đến chỗ nó biểu diễn
- Vâng! Để em nhắn lại!
Ông Bình khẽ lắc đầu vì nghĩ bà Bình chẳng hỏi rõ đầu đuôi đã nóng lòng nhắn ông đi đón. Khi vừa quay lưng ra cửa, tiếng điện thoại lại vang lên, bà Bình vội bước đến bàn khách, cầm điện thoại lên, bà liền gọi ông Bình quay lại:
- Anh xem, nó lại nhắn nữa này!
Ông Bình bước lại phía bà Bình, cầm lấy điện thoại, một dòng tin nhắn hiện lên, ngắn gọn và quen thuộc: “Bố mẹ đến đèo Cổ Mã đón con!”
Ông im lặng vài giây rồi bấm số gọi lại Mặc Lâm, nhưng đầu dây bên kia không ai bắt máy, chỉ là tiếng trả lời từ phía tổng đài, điện thoại đã ngừng liên lạc. Lúc này, ông Bình vội quay sang vợ:
- Em ở nhà chăm con bé, để anh đến đó!
- Có chuyện gì hả anh?
- Không, không có gì đâu!
Sáng hôm đó, ông Bình buộc phải vắng mặt trong cuộc họp vì bận việc gia đình. Chiếc xe oto của ông cùng một tài xế vội lên đường đến Nha Trang vì linh tính trong ông có điều gì bất thường từ dòng tin nhắn. Khi xe khởi hành được hơn hai tiếng thì chuông điện thoại vang lên, một số lạ từ đâu gọi đến:
- Alo!
- Xin lỗi, đây có phải số điện thoại người nhà Mặc Lâm không?
- Đúng rồi! Xin hỏi ai vậy?
- Chúng tôi từ Tổ Cảnh sát giao thông, thông báo đến người nhà nạn nhân bị nạn!
- Là ai thế anh? – Ông Bình nghe lòng trỗi lên sự bất an, tim ông bắt đầu hẫng nhịp và giọng nói có phần hoảng loạn.
- Nạn nhân tên Mặc Lâm, bị thương vong do tai nạn, mời người nhà nạn nhân đến bệnh viện A để nhận dạng và làm thủ tục nhận người thân.
Đôi mắt ông Bình như không còn thần sắc, điện thoại trên tay ông rơi xuống, ông như một cái xác không hồn: “Đèo Cổ Mã”, tin nhắn của Mặc Lâm, chuyện gì đang xảy ra? Trong đầu ông quay mòng mòng, chiếc xe oto vẫn lao đi, chênh vênh giữa hai bên con đường đang hiện dần ra những cánh rừng và triền núi…
Đèo Cổ Mã! Một khung cảnh hỗn loạn hiện ra trước mặt, một vài mảnh kim loại, nhựa xe nằm lăn lóc bên trong vỉa hè, nơi sườn dốc, những vệt sơn trắng, những dòng máu đã đặc lại, vương vãi khắp mặt đường. Ông Bình nghe tim đập mạnh hơn, một tai nạn thảm khốc đã xảy vào đêm hôm nay, khi tin nóng từ những tờ báo mạng được tung ra, vụ va chạm giao thông nghiêm trọng giữa xe khách và xe 16 chỗ. Con số thương vong đang được thống kê.
Những vệt máu, hiện trường tai nạn, hình ảnh của chết chóc, cú va đập tử thần, xoay vòng trong trí não như một một ma trận không thể thoát ra. Một tấn bi kịch kinh hoàng! Đầu ông nghe đau như búa bổ, cái trì nặng từ đâu kéo đến, bóp nghẹt lồng ngực ông Bình. Ông cố rít một hơi thở mạnh sau khi nó đã bị đè nén bởi nỗi sợ hãi và lo lắng! Suốt dọc đường đi, ông im lặng và cầu nguyện, lần đầu tiên một người đàn ông bỗng nghĩ đến những lời cầu nguyện như một kẻ tin tưởng sức mạnh thần quyền, vì lúc này, có lẽ lý trí ông đã bị phủ trùm bởi một bức màn tâm linh kỳ lạ, cho ông có chút hy vọng hiếm hoi để tin rằng Mặc Lâm còn sống!
Nhưng không! Niềm tin về phép màu trong ông đã bị dập tắt khi ông được dẫn đến nhà vĩnh biệt! Cánh cửa mở ra, một thi thể đắp khăn trắng với khuôn mặt bị dập nát, tím đen và biến dạng, thân thể nạn nhân cũng không còn lành lặn, một cánh tay đã bị đứt rời, một phần chân bị gãy gập. Chiếc vòng đỏ vẫn còn đeo trên cánh tay đã cứng đờ, đó là món quà ông đã tặng cho con!
Nhà đại thể khép lại, cũng là lúc khép lại hy vọng mong manh trong lòng người bố, khép lại hành trình đầy ước mơ, đẹp đẽ của cô gái ngành âm nhạc. Nét tinh khôi với đôi mắt sáng, giọng hát trong trẻo của Mặc Lâm đã tan vào hư không, vùi chôn dưới lòng đất lạnh! Vẻ đẹp của cô gái thanh tân, ái nữ một thương gia giàu có nằm trong chiếc quan tài, với những vết thương thảm khốc, như một nỗi đau ai oán, tức tưởi đến lạnh người!
Những lời xì xầm bắt đầu vây bủa quanh ngôi dinh thự, những câu chuyện cũ đã được khơi lên, dù chẳng ai nói với vị chủ nhà nhưng nó cứ lầm rầm quanh Làng Đại Mẫu, những tiếng côn trùng quanh khu đất trống bỗng vang lên rền rĩ như tiếng gọi linh hồn!
---
Mi Lâm vẫn ngồi im lặng trong căn phòng, giờ đây ngôi dinh thự càng trở nên trống trải và hoang lạnh. Những đóa hoa trong vườn rực rỡ nhưng chẳng thể làm vơi đi sự u ám khi ngôi nhà vừa có một tang ma. Thỉnh thoảng, cô bé vẫn bị cái gì đó làm giật mình thức giấc, nhìn ra ngoài khung cửa, chiếc rèm vẫn đong đưa dù trời không có gió. Mỗi đêm, khi cô ngủ gật, vẫn như có ai đó khều nhẹ lấy mình, có lúc cô nghe một lời nói thoáng qua tai, mơ hồ như tiếng thở!
Mi Lâm dường như chưa đủ lớn để cảm nhận rõ nét những gì đang diễn ra, một cô gái cấp ba chỉ biết vắng đi người chị thân thương rồi lại vùi đầu vào bàn học, những nỗi buồn, những giọt nước mắt rơi nhưng cũng vội phai nhanh. Cái chết với cô chưa phải là điều để một tâm hồn mười tám in hằn nỗi đau sâu sắc!
Cô con gái nhỏ, ít giao tiếp và trầm mặc, giờ đây là niềm an ủi duy nhất của gia đình giàu có. Ngôi nhà bề thế càng như cô lập giữa miệt đồng hoang, lâu năm ít có bóng người. Nhắc đến ông Bình, người ta lại nghĩ đến ngôi nhà bí ẩn.
Phòng Mặc Lâm vẫn để nguyên như cũ, thỉnh thoảng bà Bình vẫn vào thăm, người làm công lau dọn và sắp xếp vật dụng gọn gàng. Chiếc Piano được đậy bằng khăn trắng, vừa tinh khôi nhưng cũng nặng màu tang tóc.
Một buổi chiều mùa thu, ăn xong bữa cơm chiều, bà Bình vào phòng Mặc Lâm để thăm nom và hồi tưởng về con gái. Căn phòng trống trải, lòng bà Bình lặng thinh, đôi mắt đỏ hoe và mờ mịt vì nước mắt. Bà âm thầm ngồi xuống chiếc giường ngủ, đặt tay lên nệm, xoa xoa như thể đang dỗ dành bóng dáng đáng yêu của cô gái nhỏ! Tiếng Piano vang lên một nhịp, bà bỗng giật mình!
Bà Bình nhìn quanh căn phòng, đôi mắt không còn vẻ mơ hồ mà chuyển sang tỉnh táo, chân mày co lại, bà nhìn về phía chiếc Piano, nó vẫn lặng im, lạnh lẽo! Bà tự nhủ, có lẽ vì quá nhớ thương con nên bà mang nhiều ảo ảnh từ tiếng dương cầm!
Nhưng! Một âm thanh nữa vang lên như có tay người bấm phím, tấm khăn trắng bỗng chuyển động, lay nhẹ dù căn phòng không hề có gió! Bà Bình vội đứng dậy rồi chạy nhanh ra khỏi căn phòng!
Hai ngày sau đó, một chiếc bàn thờ nhỏ được đặt lên trong căn phòng Mặc Lâm, hương khói và di ảnh người đã khuất càng làm cho căn phòng trở nên lạnh lẽo! Thế nhưng âm thanh đó không dứt hẳn. Đêm, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ, tiếng Piano lại vang lên, đúng một nhịp, nghe thật nặng nề! Nhưng đêm nay, một dòng nhạc trỗi dậy làm cho bà Bình thấy lạ và khó hiểu! Bà rời phòng ngủ trong khi ông Bình vẫn ngủ say như không nghe thấy.
Người đàn bà chậm rãi đi về phía căn phòng buồn bã, đứng trước căn phòng, tay bà run run đặt vào nắm cửa. Cánh cửa mở ra, bà giật mình nhưng rồi cũng kịp định thần khi thấy Mi Lâm đang ngồi bên dương cầm, tay vẫn lướt trên bàn phím, gương mặt phiêu lãng nhập thần theo từng nốt nhạc.
- Con làm gì đó? Sao con không ngủ? – Bà Bĩnh khẽ hỏi
Mi Lâm im lặng, tay vẫn lướt trên phím đàn, ánh mắt lúc u buồn, lúc nhắm nghiền, dường như cô đang thả hồn vào bản nhạc, không quan tâm đến điều gì khác!
- Mi Lâm! – Bà Bình gọi khẽ, nhưng con bé vẫn không quay lại
Bà đứng lặng một hồi, đăm đăm nhìn con bé! Trong đầu bà lóe lên từng câu hỏi không lời đáp. Con bé chưa từng học nhạc, con bé không biết đàn, nó chưa bao giờ ngồi bên chiếc dương cầm, tại sao hôm nay, nó lại ngồi đây, đàn một cách say mê? Bà Bình như chết lặng khi nghĩ đến một điều vô hình nào đó!
- Mặc Lâm! Con phải không?
Một âm thanh nặng phát ra từ ngón tay đang đặt trên phím đàn, như bất động, như một hồi giận dữ. Bà Bình im lặng, ánh mắt vẫn không rời cô con gái nhỏ. Khi Mi Lâm đã ngồi im lặng, Bà vội bước lại gần, đứng cách con bé chừng một mét, bất chợt bà Bình trở nên hoảng loạn, gương mặt biến sắc, bà thét lên khi thấy một vệt máu dài trào ra từ khóe miệng Mi Lâm. Bà Bình run rẩy, giọng lắp bắp khi nhận ra đó không phải Mi Lâm mà là Mặc Lâm, người con đã khuất. Người đàn bà vội quay lưng bỏ chạy ra khỏi căn phòng, phía sau, tiếng Piano lại vang lên, hòa trong tiếng gió...
Những ngày sau đó, ngôi nhà càng trở nên u ám với những hiện tượng dị kỳ. Vợ chồng ông Bình như rơi vào khoảng không chông chênh căng thẳng. Lúc này, ông lại nhớ đến cụ già với những câu chuyện tâm linh kỳ lạ.
Tâm trạng bất an, những thắc mắc, câu hỏi cũng đến tai ông cụ sau khi người chủ nhà kể lại. Một lần nữa, cụ Liễm lại bước vào nhà ông Bình sau hơn một tháng xảy ra tang tóc. Vẫn chỗ ngồi cũ, vẫn một bình trà quý, nhưng lần này, gương mặt hai người đàn ông đều khác hơn lần trước. Bức ảnh trên tường, hôm nay không còn thấy treo trong căn phòng khách. Phải chăng ông Bình thấy có điều gì đó bất thường nên đã dời đi nơi khác? Một vài câu chuyện được cụ Liễm mang ra kể lại, những phong tục lâu đời, mang màu sắc tâm linh, bí ẩn. Nếu ngày trước, ông Bình chỉ nghe như một trò tiêu khiển đầy thú vị thì lần này, ông lại nghe bằng một thái độ ghi nhận, suy tư.
- Trước đây, tôi đã từng thấy vài một gia đình, đập bỏ miếu hoang để xây nhà, kết quả đều không may cậu ạ! – Cụ Liễm cất giọng nghe nằng nặng. Ông Bình thì bật một tiếng thở dài
- Cháu không rõ về những hiện tượng này, có khi, đó chỉ là trùng hợp
- Người ta bảo có thờ có thiêng, có kiêng có lành
- Nhưng cháu đã có đập phá miếu hoang đâu – Ông Bình trầm giọng, có chút gì đó bất ổn và khó chịu
- Không, tôi chỉ kể thế thôi, chứ không nói cậu – Cụ Liễm dịu giọng trấn an
Câu chuyện tạm khép lại khi bóng chiều đã phủ màu u tịch lên miền nông thôn vắng vẻ. Những ngọn đèn trong khuôn viên dinh thự bật lên, tỏa ánh sáng vàng vọt loang dài, trông thâm u và kỳ ảo.
Kể từ ngày Mặc Lâm qua đời do tai nạn, ngôi nhà trở nên lạnh lẽo đến vô cùng, cô con gái nhỏ cũng không còn hồn nhiên như trước. Ngoài giờ học, con bé cứ rúc vào phòng, trông nó như mang một điều gì đó u buồn, khó hiểu. Thỉnh thoảng, nó lại ngất xỉu, có hôm đang học trong trường, giáo viên phải gọi về báo gia đình đến đón. Sức khỏe con bé ngày càng suy giảm, có dấu hiệu bất thường khi một ngày nọ, nó lên cơn co giật, bọt mép trào ra, mắt trợn trừng, tay chân co quắp. Vợ chồng ông Bình hoảng loạn, vội đưa con bé đi cấp cứu nhưng sau khi khám bệnh, hồ sơ bệnh án không thể ghi nhận chính xác bệnh gì, chỉ kết luận do áp lực học hành nên bị ảnh hưởng đến thần kinh.
Thời gian cứ lặng lẽ trôi, ngôi dinh thự một năm trôi qua vẫn im lìm giữa vùng đất trống, kì bí và tĩnh lặng. Hôm nay là ngày giỗ đầu của cô con gái lớn. Gia đình làm một bữa cỗ cúng đầy đủ những món ngon, mâm cúng được đặt trong phòng Mặc Lâm và trong phòng thờ gia tộc. Không khí u buồn một lần nữa phủ trùm lên ngôi nhà, như khơi gợi lại nỗi ám ảnh tang thương ngày này, một năm trước đó.
Những giọt nước mắt lưng tròng của bà Bình khi thắp nén hương trên bàn thờ cô con gái, di ảnh chìm sau làn hương mỏng, như đang nhìn bà mỉm cười, nụ cười trong trẻo của cô gái đang tuổi thanh xuân. Một số người xuất hiện trong dinh thự ông Bình, có lẽ là người trong gia đình và một vài người bạn của Mặc Lâm, họ đến để tưởng nhớ về cô gái.
Những ngày sau đó, người ta thường thấy bà Bình hành hương đến một ngôi chùa bằng xe máy để làm một nghi thức tâm linh hay chỉ để lòng bình an sau những ngày tang thương mất mát, người ta không biết rõ, vì hành tung của họ vốn kín kẽ từ lâu.
Một ngày nọ, khi chiếc xe của bà đi ngang qua con đường vắng trong làng Đình Mẫu thì chiếc xe bỗng dưng dừng lại, trời đã sập tối, chiếc xe đỗ lại bên vệ đường, người đàn bà bước xuống xe trong tâm trạng bồn chồn, vì đoạn đường này không có nhà dân hay trạm sửa xe nào cả. Trong lúc loay hoay, bà bỗng nhìn thấy ánh đèn hắt ra từ căn nhà nằm sâu bên trong một bãi đất hoang, ánh mắt bà như bị một lực hút thôi miên vào trong đó, rồi bà chậm rãi dẫn chiếc xe đi theo con đường nhỏ hẹp, cho đến khi bà dừng lại phía trước một ngôi nhà, có ánh đèn màu đỏ.
Bà Bình thận trọng dựng xe rồi chậm rãi, dò dẫm bước đến cánh cửa ngôi nhà, khi chân bà đặt qua bậc thềm loang lổ những vệt xi măng, một nền gạch tàu cũ kỹ hiện ra, bà Bình vẫn lần mò đi trong mụ mị, tiếng côn trùng vo ve quanh tai làm bà khó chịu, một mùi ngai ngái của cỏ, của đất, của tường rêu áp vào mũi bà, làm bà bật lên tiếng ho vì dị ứng. Sau khi cơn ho tạm dứt, bà nhìn thấy một người đàn bà đang ngồi trong căn nhà, vận một bộ đồ đen, hòa vào bóng đêm, chỉ nhìn thấy mờ mờ một gương mặt với mái tóc trắng dị thường.
- Cháu xin lỗi, cháu bị lỡ đường do xe bị hỏng
Sau vài giây im lặng, người đàn bà trong ngôi nhà cổ cất giọng trầm trầm, miệng vẫn nhai trầu:
- Ừ! Cô ngồi đi
- Dạ vâng! Cháu cảm ơn!
Bà Bình ngồi bệt xuống sàn nhà, lam nham bụi và cỏ rác, thường ngày bà vốn cẩn tính, sạch sẽ và sợ vết dơ, nhưng hôm nay, bà nghe mệt mỏi đến mức chỉ mong có một chỗ để ngồi xuống, cho cơn thở dốc được bật hết ra khỏi lồng ngực, một cảm giác mệt mỏi lạ lùng đang tràn ập xuống bà, như thể rã rời, như không còn sức lực.
- Cô mệt à?
- Dạ vâng, chắc do xe cháu bị hư, cháu dẫn bộ một đoạn, nên hơi mệt bác à!
- Cô ngồi nghỉ đi!
Người đàn bà kỳ dị vẫn nhai trầu, mắt nhắm nghiền, rồi bà lại cất giọng trầm trầm lạnh lẽo:
- Cô đi với con gái à?
- Dạ không, cháu đi một mình
Người đàn bà im lặng vài giây, lúc này, cặp mắt nhăn nheo trắng đục của bà mở ra khe khẽ, nhìn sang người phụ nữ, bà nói bằng giọng lạ thường:
- Có một cô bé đi cùng với cô, nó đứng ngoài cửa đấy!
Bà Bình im lặng không nói gì, bà vội nhìn ra ngoài, trước mắt bà chỉ là một khoảng không tôi tối, bà khẳng định:
- Không, cháu chỉ đi một mình thôi!
Người đàn bà không trả lời, miệng vẫn nhai trầu, bà khẽ bật một tiếng thở dài, hai ngón tay lại bấm độn. Đuôi mắt bà thỉnh thoảng giật lên vài cái.
- Vào đây đi con!
- Bà bảo ai ạ? – Bà Bình ngạc nhiên hỏi
- Cái đứa đi theo cô đấy!
Gương mặt bà Bình trở nên thay đổi, bà cứ quay nhìn ra cửa, tim bà bắt đầu đập mạnh. Đứa nào? Bà chỉ đi một mình, bà Bình nhìn ra cửa lần nữa nhưng xung quanh vẫn chẳng có ai, ngoài căn nhà trống rỗng cùng chiếc bàn thờ, cỏ dại, tiếng côn trùng và ngọn đèn âm u leo lét…
- Bà ơi! – Bà Bình cất giọng như van lơn, lúc này, người đàn bà khẽ mở mắt nhìn, miệng vẫn nhai trầu, những đường chỉ đỏ chảy quanh mép miệng. Bà trầm giọng thì thào:
- Cô nói đi!
- Con gái cháu vừa mất! Bà thấy nó phải không?
- Nó đang theo cô, tôi chỉ thấy nó đang theo cô
- Nó ra sao? Nó tầm hai mươi tuổi, phải không bà?
Giọng bà Bình trở nên gấp gáp lẫn trong tiếng thở mạnh, trông bà như một người chới với, cần được cứu ra khỏi vòng nước xoáy hỗn loạn của tâm thức, bất an và đầy sợ hãi.
- Tôi không biết đâu, tôi chỉ thấy một đứa con gái
Bà Bình bỗng sụp xuống rồi bật lên tiếng nấc, những tiếng nấc ngày một mạnh dần hóa thành tiếng khóc, trông thật ai oán thê lương. Người đàn bà kỳ lạ vẫn cứ nhai trầu, miệng bà nhai nhanh như một chiếc thoi, dòng nước đỏ chảy tràn ra hai bên khóe miệng, bà khẽ đưa bàn tay, vịn vào vai bà Bình, an ủi:
- Cô bình tĩnh lại!
- Cháu đau buồn quá, bà ơi!
Lời bà Bình hòa vào tiếng khóc, đau như bị hành hình. Những dòng nước mắt ràn rụa rơi lã chã, bà như một cái xác không hồn, cứ vật vã trên nền đất lạnh. Dường như từ khi Mặc Lâm ra đi, ngày hôm nay, bà lại khóc, một nỗi đau như còn mới nguyên trong ngày nhận dạng thi hài con gái, ngày đưa con bé vào quan tài, khi đặt xuống lòng huyệt mộ, bà đã khóc như điên như dại, và đêm nay, trong ngôi nhà xa lạ, hoang tàn, một lần nữa bà lại khóc trôi hết ruột gan, khi hình ảnh cô con gái hiện về, chơi vơi và vô vọng!
- Hãy cẩn thận! – Người đàn bà khẽ nhắc, bàn tay lại bấm độn, cặp mắt lại nhắm nghiền
Bất chợt bà Bình ngồi dậy như vừa bừng tỉnh khỏi cơn mê, bà loạng choạng bước ra khỏi ngôi nhà, mông mênh và trống rỗng, bà đi nhanh ra phía bên ngoài, chiếc xe được dẫn vội ra khỏi con đường nhỏ hẹp, bà cứ như một kẻ mộng du, quanh bà như chẳng có ai, như chưa từng có người đàn bà kỳ dị. Chiếc xe nổ máy, rời đi một cách bình thường, ánh đèn sau lưng mờ dần, tiếng côn trùng cũng nhỏ dần trong tiếng gió!
---
Dinh thự lung linh trong ánh đèn vàng, những khóm hoa vẫn đang mùa nở rộ, mang mùi hương thoang thoảng khắp khu vườn. Cửa phòng Mặc Lâm vẫn khóa kín, rèm voan mờ ảo, thỉnh thoảng lay động lạ kỳ. Tiếng dương cầm vẫn vang lên vào lúc 0 giờ, có khi du dương réo rắt, có lúc chỉ một nhịp nặng nề càng làm ngôi nhà bao trùm trong không gian linh dị.
Người ta vẫn thấy Mi Lâm đi vòng quanh trong dãy hành lang, trên tầng lầu dinh thự, cô gái đi như người không hồn, có lẽ con bé buồn vì mất đi người chị nên tinh thần trở nên bất ổn. Vợ chồng ông Bình hy vọng một thời gian sau, con bé sẽ khỏe mạnh lại như xưa.
Đêm nay, tiếng đàn lại vang lên trong căn phòng người quá cố, bà Bình không còn ngạc nhiên hay sợ hãi vì bà biết rằng người cất tiếng đàn là cô con gái nhỏ. Những câu hỏi không còn chạy trong trí não của bà, bởi bà vẫn tin rằng, Mi Lâm học đàn từ người chị. Sáng mai sẽ là ngày đi thăm mộ chị, bà muốn nhắc Mi Lâm đi ngủ sớm khi tiếng đàn con bé vẫn vang lên. Một hồi sau thì dứt hẳn.
Đồng hồ điểm lúc 0 giờ, bà Bình bước qua phòng Mi Lâm để quan sát và thăm nom sức khỏe, nhưng không thấy con bé ở đâu. Chắc là nó vẫn còn bên phòng người chị. Nhưng tiếng đàn đã tắt lâu rồi.
Căn phòng Mặc Lâm vẫn im lặng, không một tiếng động, bà Bình khẽ mở cửa bước vào, cặp mắt bà trở nên thảng thốt, bà run rẩy khi thấy Mi Lâm đang nằm đổ gục trên phím dương cầm, hai tay buông thõng!
- Mi Lâm! Mi Lâm ơi!
Tiếng bà Bình gọi lớn, vừa gọi, bà vừa lay người cô con gái nhỏ nhưng vô vọng, con bé chỉ nằm bất động với đôi mắt vô hồn và gương mặt không còn sự sống.
- Không! Mi Lâm ơi, con tỉnh lại đi!
Tiếng bà Bình gào thét lẫn trong nỗi hoảng loạn và sợ hãi, bà cứ lay mạnh vai cô gái nhỏ, trong khi chẳng có sự phản hồi, ngoài một cánh tay lành lạnh. Những bước chân của bà chạy bán mạng sang phòng ngủ, bà gọi ông Bình, dãy lầu dinh thự lại một lần nữa hỗn loạn trong tiếng chân người, giọng la hét, tiếng khóc hòa trong tiếng gió...
Vậy là, một tang ma nữa lại diễn ra trong ngôi dinh thự. Cái chết bí ẩn và đột ngột của cô con gái nhỏ như một lát cắt sắc lạnh vào ngôi nhà vẫn chưa loãng màu âm cảnh. Và điều ám ảnh đến tận cùng khi hai cô con gái gia đình giàu có đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Xung quanh khu dinh thự trở thành một nơi đậm màu tâm linh kỳ bí, khơi gợi nhiều sự tò mò của khách phương xa. Nhưng đêm đến, con đường quanh đây trở nên vắng lặng, chỉ còn lại tiếng gió, tiếng mưa, ánh đèn vàng u ám, những tàng cây đong đưa như bóng sinh vật dị kỳ. Người ta bảo, trước nhà mà trồng nhiều cây cổ thụ cũng không nên. Dần dần, không ai dám đi ngang mảnh đất nơi khu dinh thự, khi trời sẫm tối.
Gió vẫn thổi nhẹ ngoài khuôn viên biệt phủ, ánh đèn vẫn tỏa ánh sáng vàng vọt xuống mặt đất, tạo thành một không gian mù mờ kỳ ảo. Phía khu vườn bên cạnh, Cụ Liễm ngồi ở chiếc bàn đá cùng với ông Bình, hôm nay ông Bình không mời cụ Liễm sang chơi mà ông thân chinh vào tận bên trong ngôi nhà cũ kỹ, trông ông có vẻ tiều tụy, bần thần. Cụ Liễm mời ông Bình một bình trà giá rẻ nhưng dường như giữa hai người đàn ông không có điều gì xa lạ, hay một khoảng cách sang hèn.
- Tôi có điều này muốn kể cậu nghe
Giọng cụ Liễm trầm xuống, như có phần hệ trọng, trong khi ông Bình vẫn chăm chú với ánh mắt đăm chiêu:
- Vâng, cháu nghe!
- Mảnh đất cậu mua, ngày trước có một ngôi miếu do gia đình nọ lập nên, cạnh cây đa mà cậu đã đốn. Nhưng khi người ta bán đất cho cậu, họ đã phá đi
- Tại sao họ lại phá đi vậy bác?
- Thì trên đất mà có miếu thờ, họ sợ người ta sẽ không mua vì kiêng kỵ
- Cháu không biết chuyện này, mà sao họ lại lập ngôi miếu đó vậy bác?
- Vì ngày trước có một cô bé bị chết trôi, ở ngoài con sông, đối diện nhà cậu đấy!
- Vậy hả bác?
- Ừ! Người ta mang con bé lên bãi đất nhà cậu, cúng bái, mà nghe đâu cứ thấy hiện về, nên người ta lập miếu, rồi khu đất cũng bỏ hoang
Ông Bình im lặng không nói gì, đôi chân mày nhíu lại, cặp mắt vô thần, mệt mỏi:
- Có phải đó là người mà bác đã nhìn thấy trên bức ảnh gia đình nhà cháu?
- Không, tôi không biết mặt đâu, vì lúc đó người ta đã trùm mặt người chết rồi!
Trời chiều trở nên vần vũ, gió bỗng dưng thổi mạnh, miệt đồng trống mênh mông bắt đầu rền rĩ những tiếng côn trùng. Ngôi nhà gỗ bao trùm trong bóng chiều dằng dặc, ông Bình rời đi trong dáng vẻ trầm mặc, gương mặt nặng trịch u buồn. Một cái lắc đầu thật khẽ của cụ Liễm như đã đoán được một viễn cảnh không có điềm lành, kể từ ngày ông Bình về đây động thổ vùng đất vắng.
Một ngôi miếu nhỏ được lập nên bên ngoài khuôn viên dinh thự, cách gốc đa cũ không xa, người trong làng ngầm hiểu, đây là một nghi thức tâm linh, như một lời hối lỗi.
Không gian biệt phủ ngày càng âm u lạnh lẽo như trang viên kinh dị. Trong ngôi nhà sang trọng nhưng đậm màu âm khí, sự nặng nề bao trùm qua từng ngóc ngách, như hai thế giới thực ảo song hành. Vẫn tưởng với không gian đẹp như thánh địa, chủ nhân sẽ có cuộc sống hạnh phúc như tiên. Nhưng không! Thế giới nội tâm của hai vợ chồng doanh nhân giàu có giờ đây như trải qua những tháng ngày trong địa ngục, họ nhìn đâu cũng thấy ám ảnh bởi bóng dáng hai người con quá cố, tài năng nhưng chết trẻ. Gương mặt bê bết máu me, đôi mắt không còn thần thức của hai linh hồn bé bỏng khi rời khỏi thế gian, rời khỏi ngôi nhà xa hoa, đẹp đẽ, luôn là nỗi ám ảnh đến điên dại cho người còn lại.
0 giờ, tiếng dương cầm bật lên một vài nốt nhạc, đánh thức bộ não đang dần bị tê liệt của bà Bình, chiếc điện thoại trên bàn chớp nháy, bà vội vã cầm lên, ánh đèn chợt tắt!
Trong vô thức, bà bấm lại những tin nhắn cũ, mắt bà bỗng như tỉnh lại, những ngón tay bà bấm nhanh hơn, cặp mắt tập trung vào chiếc điện thoại như tìm kiếm điều hệ trọng. Những ngón tay cứ lướt liên tục trên màn hình. Bà như một kẻ vô hồn, không còn bình tĩnh, những cú lướt thật nhanh, ánh mắt sắc như tóe máu.
Như sực nhớ điều gì, bà lại chăm chú dò tìm, màn hình trồi lên, tụt xuống nhưng không thấy dòng tin nhắn nào của Mặc Lâm. Tại sao? Bà không hề xóa, bà tìm lại dòng tin nhắn cũ trong ngày con bé gặp nạn, nhưng không, không có một tin nhắn nào! Chỉ có những dòng trống rỗng với cái tên thật lạ! “Thà”, hiện lên trong điện thoại!
Ầm! Tiếng đệm nặng trì đặt xuống bàn phím, như tiếng hận thù, ai oán đầy bất lực của người nhạc sĩ. Đôi mắt bà Bình vẫn mở trừng trừng như có ai đó thôi miên!
Một ngày tháng Năm, ngôi dinh thự trở nên vắng lặng, cửa khóa ngoài, đã một tuần trôi qua, người ta không thấy những chiếc xe oto ra vào khu dinh thự. Đèn khuôn viên không còn bật sáng, ngôi nhà chìm trong bóng đêm, chỉ còn những tàng cây cổ thụ đong đưa và tiếng côn trùng rền rĩ. Một vòm kiến trúc vốn là niềm tự hào của dân làng Đại Mẫu, nay trở thành địa điểm bỏ hoang, mang màu sắc tâm linh và bí ẩn.
Vài tháng sau, người ta đọc trên mặt báo, một đường dây buôn lậu bị bắt, liên quan đến ông Trịnh Quốc Bình.
Ngôi miếu nhỏ, một vài bài vị và những nén nhang trầm nằm ẩn sau làn khói mỏng! Dường như không còn ai léo hánh đến nơi đây, ngoài đám côn trùng và bầy phù du yểu mệnh!
Tác giả: Võ Đào Phương Trâm




Truyện hay quá, lôi cuốn hấp dẫn. Cảm ơn Phương Trâm. Chúc bạn có thêm nhiều truyện hay về thể loại này nhé.