top of page
CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI GÓC VĂN HỌC VÕ ĐÀO PHƯƠNG TRÂM
BÀI ĐĂNG NỔI BẬT

BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT


Chủ nghĩa hậu hiện đại trong văn học
Cũng như nhiều nước trên thế giới, Việt Nam đang nằm trong một bầu khí quyển thuận lợi của quá trình hoàn cầu hoá. Các nước trên thế giới cùng bắt tay với nhau trong việc giải quyết các vấn đề chung, cùng trao đổi, giao lưu văn hoá. Bởi vậy hậu hiện đại đã không còn là một hiện tượng quá xa lạ với người Việt. Nó thực sự đã tồn tại, đã hiện diện tại Việt Nam, đặc biệt sau khi chúng ta tiến hành đổi mới tư duy. Ảnh minh họa. Nguồn internet 1. Chủ nghĩa hậu hiện đại đã trở thàn

Võ Đào Phương Trâm
3 ngày trước21 phút đọc


Núi chờ - Truyện ngắn Thanh Tuân
Vũ kéo ghế ra hiên ngồi ngó. Trời xám ngắt, quanh núi một màu xanh nhờ nhợ. Có mấy chỗ vàng chươm lủng thủng giữa bạt ngàn xanh, nơi những bãi vàng chui mấy đời khoét vào lòng núi. Chỗ đó mỗi lần mưa, nhễu ra toàn màu vàng quyện đục ngầu con sông phía dưới. Rẻo đường treo ngang lưng chừng núi, rồi trôi tụt vào trong hun hút rừng. Đó là đường vào Tà Luông. Gió chiều cuộn xao xác. Con bìm bịp kêu u trầm, bịp… bịp… bịp…ịp…ịp… Ảnh minh họa. Nguồn internet Kể cũng lạ, ngồi gỡ tóc,

Võ Đào Phương Trâm
3 ngày trước19 phút đọc


Ánh sáng nơi căn phòng nhỏ - Truyện ngắn Võ Đào Phương Trâm
Đã hai giờ trôi qua, Linh Đan ngồi im lặng nơi góc hiên nhỏ, những chùm hoa tóc tiên màu đỏ sẫm vẫn đong đưa nhẹ nhàng qua đôi mắt, nhưng dường như nó không làm lay động ánh nhìn, hay nói đúng hơn là xung quanh Linh Đan, vạn vật như đông cứng lại. Ảnh minh họa. Nguồn internet Cô gái đã ngồi đó, không biết bao nhiêu ngày, vẫn góc hiên cũ kỹ cùng sự thinh lặng đến sừng sững. Khung cửa kính như quyển nhật ký trũng sâu ám ảnh, rọi chiếu bao mùa mưa nắng, mặc cho vạn vật đổi thay,

Võ Đào Phương Trâm
24 thg 711 phút đọc


Võ Đào Phương Trâm và chùm thơ Vô thường
-- Ảnh minh họa. Nguồn internet Vô thường Vô thường đến giữa trần gian Khói hương lạc mất, hoa tàn trăm năm Người đi trong giấc thu nồng Trùng hoang gió lạnh hư không thẫn thờ -- Lặng Tiếng tơ đồng réo núi non Vọng vang mấy dặm khuyết tròn đường trăng Ngậm ngùi lá đổ đêm nằm Lặng nghe thăm thẳm, xa xăm kiếp người. -- Tiếc thương Thường xuân nở giữa chiều mưa Tiếc thương mấy bận cho vừa người đi Hoa tàn, rượu nhạt chia ly Trà tan khói lặng, xuân thì bỏ quên!... -- Chơi v

Võ Đào Phương Trâm
24 thg 62 phút đọc


Sự vận động, phát triển và những thách thức đối với văn học, nghệ thuật Việt Nam 50 năm sau ngày đất nước thống nhất
Ngày 30-4-1975 đánh dấu một sự kiện trọng đại: đất nước thống nhất, chấm dứt chiến tranh, mở ra kỷ nguyên độc lập, hòa bình và phát triển. Những người lính tham gia giai đoạn cuối cùng cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc như chúng tôi mỗi khi nghĩ lại, chiêm nghiệm cuộc sống, soi chiếu với lĩnh vực văn học, nghệ thuật đều có nhiều suy ngẫm, trăn trở. PGS. TS Lê Thanh Bình phát biểu tại Hội thảo “Nhìn lại sự vận động, phát triển của văn học, nghệ thuật Việt Nam 50 năm sau ngày

Võ Đào Phương Trâm
2 thg 524 phút đọc

THÔNG TIN MỚI

Rừng thiêng
Truyện Rừng thiêng được đăng tải trên Văn chương TP.HCM. Mời quý độc giả cùng đón đọc!

Rừng Thiêng
Truyện Rừng thiêng - Tác giả Võ Đào Phương Trâm. Truyện đăng tải trên Hội Nhà Văn Hà Nội. Mời quý độc giả cùng đón đọc!

Xóm nhỏ, kỷ niệm xưa
Tản văn Xóm nhò, kỷ niệm xưa của tác giả Võ Đào Phương Trâm đăng tải trên Hội Nhà Văn Hà Nội

Rừng thiêng
Truyện Rừng thiêng được đăng tải trên Văn chương TP.HCM. Mời quý độc giả cùng đón đọc!
1/15
TÁC PHẨM - BÀI VIẾT


Núi chờ - Truyện ngắn Thanh Tuân
Vũ kéo ghế ra hiên ngồi ngó. Trời xám ngắt, quanh núi một màu xanh nhờ nhợ. Có mấy chỗ vàng chươm lủng thủng giữa bạt ngàn xanh, nơi những bãi vàng chui mấy đời khoét vào lòng núi. Chỗ đó mỗi lần mưa, nhễu ra toàn màu vàng quyện đục ngầu con sông phía dưới. Rẻo đường treo ngang lưng chừng núi, rồi trôi tụt vào trong hun hút rừng. Đó là đường vào Tà Luông. Gió chiều cuộn xao xác. Con bìm bịp kêu u trầm, bịp… bịp… bịp…ịp…ịp… Ảnh minh họa. Nguồn internet Kể cũng lạ, ngồi gỡ tóc,

Võ Đào Phương Trâm
3 ngày trước19 phút đọc


Genki và chiếc nắng trước hiên – Truyện ngắn Lê Hoàng Kha
Chiều ấy, nắng chạm rất khẽ vào lưng Genki. Cái bóng của nó in xuống nền gạch. Hơi méo, hơi lệch nhưng rất rõ một cái bóng đủ đầy. Tôi chợt hiểu: con người ta, cả đời đi tìm hai chữ “hoàn hảo”. Nhưng có lẽ, điều đáng quý hơn là “toàn vẹn”. Toàn vẹn trong chính hình dạng của mình. Toàn vẹn trong những gì mình có, chứ không phải trong những gì mình thiếu. Genki không dạy tôi cách trở nên mạnh mẽ, nó dạy tôi cách trở nên dịu dàng với chính mình. Ảnh minhh họa. Nguồn internet.

Võ Đào Phương Trâm
27 thg 216 phút đọc


Đoạn chi ma cước - Truyện ngắn của Châu Đăng Khoa
“Đoạn chi ma cước” dẫn người đọc vào cõi thiền – kiếm huyền bí của Edo, nơi một Ronin tật nguyền đối diện cái chết, ký ức và bản thể. Với bút pháp giàu hình ảnh và triết lý, Châu Đăng Khoa đã tạo nên một truyện ngắn độc đáo, đẹp và ám ảnh như một đường kiếm xé tuyết. Minh họa: AI. Cụt cả hai tay. Vị Ronin còn đúng một chân rưỡi. Khi ăn, thức ăn để dưới sàn, trong dĩa, được đặt trên một tờ giấy trắng, trắng như tròng mắt chính hắn. Hắn ngồi xuống, nằm ngửa rồi lật úp ngang. Nh

Võ Đào Phương Trâm
27 thg 218 phút đọc


Công chúa Ngọc Anh – Truyện lịch sử của Nguyễn Thị Việt Nga
Công chúa Ngọc Anh bước ra khỏi cổng chùa Thiên Mụ thì dừng bước. Gót hài hoa di nhẹ lên bậc đá dẫn xuống đường. Nàng thẫn thờ nhìn dòng Hương xanh ngăn ngắt phía dưới đang lững lờ trôi. Giây lát, đôi mắt trong veo lại hướng lên phía dãy núi điệp trùng. Nhà văn Nguyễn Thị Việt Nga Xế chiều, ánh mặt trời le lói xuyên qua những tán cây xanh um xung quanh, vẽ trên mặt đất những cụm hoa nắng nhạt, chốc chốc lại di chuyển bởi những cơn gió nhẹ rung cành. Đôi môi thắm như hoa yên

Võ Đào Phương Trâm
27 thg 223 phút đọc


Kịch bản hoàn hảo – Truyện Miên Tình
Đây rồi, cung điện Potala hiện ra như một huyền thoại hóa đá, đứng sững trên đỉnh núi Hồng Sơn, giống như một bài thơ viết bằng gió, bằng tuyết và bằng máu của thời gian. Mái ngói đỏ sậm, tường trắng ngà, tầng tầng lớp lớp như những lớp ký ức quyện vào nhau không thể bóc tách. Cô bước chậm từng bậc thang lên, mỗi bước như dấn thêm vào một thế giới không dành cho người vội vã, từng phút giây đều như chờ đợi giống như cô. Trái tim đập chậm lại, chẳng phải vì độ cao, mà vì một c

Võ Đào Phương Trâm
27 thg 253 phút đọc


Rượu hoa mất trí - Truyện ngắn Như Bình
Chợ vãn lâu rồi. Nắng xé sương rắc bụi vàng trên đám lá cây rừng. Nắng rơi li ti, vãi ngọc trên những chồi xanh đêm qua vừa nhoi mắt biêng biếc. Con sông Mường Hoa đổ từ đỉnh Fansipan xuống như một dải lụa bạc vắt qua bao núi đồi, trườn về đầy ắp một bến hẹn dịu dàng ở Thung Hoa. Sáng nay, nắng đã thay áo mới cho sông. Những sóng lụa bạc âu yếm vỗ về bờ đá quanh thung lũng. Sông cũng như người con gái no tình vừa tắm gội, đang hong tóc mềm mượt bên thung. Minh hoạ: Tô Chiêm C

Võ Đào Phương Trâm
27 thg 223 phút đọc
bottom of page










