top of page
CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI GÓC VĂN HỌC VÕ ĐÀO PHƯƠNG TRÂM
BÀI ĐĂNG NỔI BẬT


Thương nhau ngày Tết!
Mưa cuối mùa, tầm tã nặng hạt, như trút cho hết nước xuống từng ngõ ngách nội đô. Tiếng gió thốc mạnh, va vào tấm bạt như muốn xé toạc bằng cơn thịnh nộ. Mỗi lần gió lớn, tấm bạt tròng trành đổ ào đống nước nặng trịch xuống đường, văng tung tóe. Bên dưới, người đàn bà ngồi co ro, cái gánh chè đậu đen, đậu xanh còn nóng hổi nhưng chưa bán được một nửa, đành chịu cảnh vắng khách. Chiếc nón lá thỉnh thoảng bị gió thổi bật ra phía sau như một trò bỡn cợt với thân phận người nghèo


Trạm xá - Truyện Võ Đào Phương Trâm
Đồng hồ bước qua 7 giờ tối, bên ngoài khuôn viên Trạm xá tối om như mực, bác sĩ Nguyên vẫn còn miệt mài với chồng hồ sơ bệnh án, thỉnh thoảng, anh khẽ ngước mặt nhìn ra khung cửa, từng đợt gió thổi nhẹ mang theo chút mùi hương hoa rừng. Ảnh minh họa. Nguồn internet Trạm xá buổi đêm thường vắng lặng, ít người qua lại, không người thăm khám, trừ khi có những ca tai nạn, cấp cứu đột xuất. Người trực đêm thường có hai người, một bác sĩ, một y tá để xử lý những trường hợp khẩn cấp


Sàn đấu vương gia - Truyện Võ Đào Phương Trâm
Quỳnh mở mắt, ánh sáng mù mờ từ căn phòng trọ nhỏ xíu, đủ cho một người sống tạm, căn phòng bong tróc những mảng tường cũ kỹ, nơi tá túc...


Miếu thiêng - Truyện ngắn Võ Đào Phương Trâm
Đà Lạt! Chiều xám đặc, ánh sáng dường như không len nổi qua ngôi miếu bỏ hoang, nhiều năm âm u với những mảng cỏ dại phủ đầy dưới chân, xung quanh là những tầng cây rậm rịt. Bóng tối như trở thành điểm đặc biệt ở nơi này, và một điều nữa là, ngôi miếu luôn vắng bóng người, bởi không gian lạnh toát và ám mị. Ảnh minh họa. Nguồn internet Danh, một phượt thủ săn ma, tìm đến đây theo bản năng của người khám phá, cậu thường đến những miền đất lạ, nơi có những câu chuyện kỳ bí tâm


Hương chè - Truyện ngắn Võ Đào Phương Trâm
Cái nồi mới mua cho cô vợ, xài đâu được vài tháng đã đổ bệnh, lúc nóng lúc lạnh, dở dở ương ương, lại muốn đòi tiền từ gã công nhân xây...

BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT


Chùm thơ lục bát tứ tuyệt "Lặng giữa vô thường"
*** Gió rơi xuống cội thường xuân Tay nâng khói biếc lưng chừng phai phôi Thương người kiếp mộng dần trôi Nửa mang khâm liệm, nửa rời phiến đau --- Tuệ tri giữa chốn thinh không Mặc nhiên một góc thư phòng, nhành mai! Huyền cầm cất điệu trần ai Tàn cơn mộng mị, trùng lai giấc thiền --- Rót buồn những hạt chiều rơi Rũ nghe biêng biếc nửa đời lạ quen Bỏ lời sáo lộng chê khen Lặng trong vô thỉ mùa sen ta về! --- Lá xanh thay những lá vàng Người mang những mối tơ oan trả người Ró

Võ Đào Phương Trâm
6 ngày trước1 phút đọc


Thương nhau ngày Tết!
Mưa cuối mùa, tầm tã nặng hạt, như trút cho hết nước xuống từng ngõ ngách nội đô. Tiếng gió thốc mạnh, va vào tấm bạt như muốn xé toạc bằng cơn thịnh nộ. Mỗi lần gió lớn, tấm bạt tròng trành đổ ào đống nước nặng trịch xuống đường, văng tung tóe. Bên dưới, người đàn bà ngồi co ro, cái gánh chè đậu đen, đậu xanh còn nóng hổi nhưng chưa bán được một nửa, đành chịu cảnh vắng khách. Chiếc nón lá thỉnh thoảng bị gió thổi bật ra phía sau như một trò bỡn cợt với thân phận người nghèo

Võ Đào Phương Trâm
7 thg 128 phút đọc


“Công chúa Ngọc Anh – bể khổ kiếp nhân sinh”
Văn học lịch sử vốn được xem là mảng khó viết bởi vừa đảm bảo tính chính xác vừa phải tạo được tính hấp dẫn lôi cuốn. Người viết văn học lịch sử không thể xuyên tạc, tô vẽ hay làm méo mó đi nội dung câu chuyện. Chính vì khó viết nên văn học lịch sử luôn là đề tài thu hút nhiều người đọc, bởi đó là cơ hội để người đọc và người sáng tác chiêm nghiệm lại quá khứ, suy ngẫm về tương lai, trăn trở về những hưng thịnh của thời đại, là một dòng chảy làm tái sinh những giai thoại dựa

Võ Đào Phương Trâm
3 thg 11, 202513 phút đọc

THÔNG TIN MỚI

615171488_122190589982498073_9139981947413030171_n
Thương nhau ngày Tết - Truyện Võ Đào Phương Trâm, được đăng tải trên Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh.

z7431553223083_8988eb329534d78ef72e2660938ff587 (2)
Thương ngày Tết đến. Truyện của nhà văn Võ Đào Phương Trâm. Truyện đăng tải trên Hội Nhà văn Hà Nội.

Xóm nhỏ, kỷ niệm xưa
Tản văn Xóm nhò, kỷ niệm xưa của tác giả Võ Đào Phương Trâm đăng tải trên Hội Nhà Văn Hà Nội

615171488_122190589982498073_9139981947413030171_n
Thương nhau ngày Tết - Truyện Võ Đào Phương Trâm, được đăng tải trên Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh.
1/12
TÁC PHẨM - BÀI VIẾT


Chùm thơ lục bát tứ tuyệt "Lặng giữa vô thường"
*** Gió rơi xuống cội thường xuân Tay nâng khói biếc lưng chừng phai phôi Thương người kiếp mộng dần trôi Nửa mang khâm liệm, nửa rời phiến đau --- Tuệ tri giữa chốn thinh không Mặc nhiên một góc thư phòng, nhành mai! Huyền cầm cất điệu trần ai Tàn cơn mộng mị, trùng lai giấc thiền --- Rót buồn những hạt chiều rơi Rũ nghe biêng biếc nửa đời lạ quen Bỏ lời sáo lộng chê khen Lặng trong vô thỉ mùa sen ta về! --- Lá xanh thay những lá vàng Người mang những mối tơ oan trả người Ró

Võ Đào Phương Trâm
6 ngày trước1 phút đọc


Thương nhau ngày Tết!
Mưa cuối mùa, tầm tã nặng hạt, như trút cho hết nước xuống từng ngõ ngách nội đô. Tiếng gió thốc mạnh, va vào tấm bạt như muốn xé toạc bằng cơn thịnh nộ. Mỗi lần gió lớn, tấm bạt tròng trành đổ ào đống nước nặng trịch xuống đường, văng tung tóe. Bên dưới, người đàn bà ngồi co ro, cái gánh chè đậu đen, đậu xanh còn nóng hổi nhưng chưa bán được một nửa, đành chịu cảnh vắng khách. Chiếc nón lá thỉnh thoảng bị gió thổi bật ra phía sau như một trò bỡn cợt với thân phận người nghèo

Võ Đào Phương Trâm
7 thg 128 phút đọc


“Công chúa Ngọc Anh – bể khổ kiếp nhân sinh”
Văn học lịch sử vốn được xem là mảng khó viết bởi vừa đảm bảo tính chính xác vừa phải tạo được tính hấp dẫn lôi cuốn. Người viết văn học lịch sử không thể xuyên tạc, tô vẽ hay làm méo mó đi nội dung câu chuyện. Chính vì khó viết nên văn học lịch sử luôn là đề tài thu hút nhiều người đọc, bởi đó là cơ hội để người đọc và người sáng tác chiêm nghiệm lại quá khứ, suy ngẫm về tương lai, trăn trở về những hưng thịnh của thời đại, là một dòng chảy làm tái sinh những giai thoại dựa

Võ Đào Phương Trâm
3 thg 11, 202513 phút đọc


Trạm xá - Truyện Võ Đào Phương Trâm
Đồng hồ bước qua 7 giờ tối, bên ngoài khuôn viên Trạm xá tối om như mực, bác sĩ Nguyên vẫn còn miệt mài với chồng hồ sơ bệnh án, thỉnh thoảng, anh khẽ ngước mặt nhìn ra khung cửa, từng đợt gió thổi nhẹ mang theo chút mùi hương hoa rừng. Ảnh minh họa. Nguồn internet Trạm xá buổi đêm thường vắng lặng, ít người qua lại, không người thăm khám, trừ khi có những ca tai nạn, cấp cứu đột xuất. Người trực đêm thường có hai người, một bác sĩ, một y tá để xử lý những trường hợp khẩn cấp

Võ Đào Phương Trâm
8 thg 10, 202538 phút đọc


Nét bay bổng trong tập thơ “Đồng” của Trần Lê Khánh
Lần đầu tiên khi tôi được đọc tập thơ của Nhà thơ Trần Lê Khánh, một cảm xúc len vào lòng tôi là hình ảnh chiếc bìa giản dị màu đen trắng của “Đồng”, một tựa đề tuy rất ngắn nhưng lại mở ra cả một khoảng không gian thăm thẳm đầy chất tự tình được nối dài bởi những giai tầng ngữ nghĩa đẹp đến bay bổng… Trần Lê Khánh sinh năm 1971, quê ở Kim Bôi, Hòa Bình, anh hiện sống và làm việc tại Thành phố Hồ Chí Minh. Nhà thơ tốt nghiệp Đại học Kinh tế Thành phố Hồ Chí Minh, có bằng CFA,

Võ Đào Phương Trâm
5 thg 10, 202510 phút đọc
bottom of page
