Sài Gòn như một cốc trà
- Võ Đào Phương Trâm

- 8 thg 7, 2025
- 2 phút đọc
Đã cập nhật: 16 thg 7, 2025
Sài Gòn và một cốc trà nóng
Sài Gòn đơn giản và người Sài Gòn cũng vậy, như một cốc trà nóng cho buổi sáng đầu ngày, thơm ngọt, đăng đắng nhưng cần thiết.
Một chút buồn vui cho những gì đã qua, xếp gọn lại và bỏ vào hộc tủ, đón ngày mới bằng một tâm trạng bình an và thư thái.

Cuộc đời vốn dĩ không bằng phẳng như một chút vị đắng, nhưng rồi ai cũng phải đi qua, chẳng ai dừng lại khi còn có thể cố gắng.
Một ngày mới ở căn phòng nhỏ hay một góc quán nào đó, nhộn nhịp, tràn đầy năng lượng hay còn chút mệt mỏi của hôm qua, hãy tạm gác lại, uống một cốc trà.
Thỉnh thoảng, ta hãy dành chút thời gian trong chiếc túi nhỏ hẹp của 24h, chỉ để ngồi đó và thả trôi những thứ không cần thiết, để một tâm hồn đơn giản, chẳng để mình phải hơn ai, chỉ là một người bình thường trong một thế giới đủ tròn đầy cảm xúc. Một chút nắng đầu ngày hay một chút hương vị của hoa cỏ, của mùi khói bụi xộc vào mắt mũi, nó là một đời sống, không thể chối bỏ, không thể quá tinh tươm.
Những bài viết nhỏ, những bản nhạc yêu thích, một chiếc ảnh xưa cũ hay một khoảnh khắc nhìn ra cửa, thấy bóng dáng xa lạ của cô bé lướt qua trên chiếc xe đạp nhỏ, trên giỏ xe có một cuốn vở, một chùm hoa phượng, giữa thành phố Sài Gòn, tự nhiên cũng làm lòng mình dịu lại. Sài Gòn như vị ngọt trong một cốc trà.
Những điều bình yên, đôi khi đến từ những điều thật nhỏ, giữa những gai góc xù xì, như một lúc nào đó ta bị tổn thương và không còn niềm tin vào những điều đã từng tin tưởng, nhưng rồi ta cũng phải mò mẫm bước ra khỏi căn phòng u tối để đi về miền ánh sáng.
Một buổi sáng thức dậy, thấy thực tại mỗi khác, những gì của hôm qua ta khép lại, dù đó là những thành-bại, được-mất, vui-buồn. Ta vẫn muốn làm một con người bình dị, chẳng nắm chặt, cũng chẳng buông xuôi, lặng lẽ đi qua những bão giông, vẫn giữ lại chân thành, lương thiện.
Ta an ổn như đã từng an ổn, dẫu cuộc đời có lấp đầy bao nhiêu thứ cỏ dại, nước mắt có mặn đắng rồi cũng tự tan đi, làm lành những đổ vỡ, những vết thương, chỉ cần ta muốn mình lành lặn, cuộc đời rồi sẽ dịu dàng.
Sài Gòn vẫn bình yên giữa những ồn ào, náo nhiệt. Ở một góc nào đó, ta đã từng nuôi dưỡng những mùa nắng, cơn mưa cho một khoảng Trời trầm lặng.
Trong ta, Sài Gòn như cốc trà nóng đầu ngày!
Võ Đào Phương Trâm




Bình luận