Chùm Thơ hướng Phật
- Võ Đào Phương Trâm

- 5 thg 10, 2023
- 12 phút đọc
Đã cập nhật: 3 thg 7, 2025
Giới thiệu Chùm Thơ hướng Phật
Tác giả: Võ Đào Phương Trâm
*****
Xuân an nhiên
Ta về qua những đường trăng
Khói loang mảnh biếc hương trầm chiều xuân
Trời hanh đã hết vũ vần
Sân thiêng bàng bạc phong vân cuối ngày
Xuân về qua những nhành mai
Chuông ngân ấm tiếng chiều phai nắng vàng
Qua rồi gối mộng trần gian
Vô vi trước những phai tàn cuối đông
Xuân về bỏ những được – không
An nhiên nhẹ gánh tang bồng khói sương
Trao nhau lời mến lời thương
Trọn năm hạnh phúc trên đường đạo tâm.
***
Xuân Thiền
Bóng xuân về phố cũ
Người ở chốn nơi nào
Giữa mịt mờ gió bụi
Có giữ lòng thanh tao
Người đi trong nẻo giác
Rời xa chốn thị phi
Rũ tay tàn giấc mộng
Nhớ năm tháng xuân thì
Một chén thương đã cạn
Một chén đắng đã tan
Ta về trong tỉnh thức
Đón xuân mới nhẹ nhàng
Một dòng thư gửi chúc
Trong tâm thức vẹn nguyên
Vết thương ngày đã cũ
Xin gửi chốn cội Thiền
Đón xuân lòng thong thả
Về bên góc đạo tràng
Những đớn đau đã trả!
Đời nghe những thênh thang.

Thoát vòng tục lụy
Ngủ đi một giấc ngủ ngoan
Bỏ đi những mộng võ vàng ngày xưa
Tạt vào một nhánh gió mưa
Để cho hoa nở, chẳng thừa mang đi
Buồn than chẳng có ích gì
Mỉm cười một thoáng dục ly, mất còn
Buộc vào một mớ nỉ non
Bỏ ra những mớ héo hon lụy phiền
Một đời sinh tử tịch nhiên
Trả vay, vay trả mấy miền thiên thu
Chuông chiều lặng tiếng công phu
Pháp âm rửa sạch mê mù thế gian
Tâm này bất động khinh an
Huyễn như cuộc mộng bên tràng hoa tiên
Trường thiên xa lắm cũng liền
Nửa đời kham nhẫn, nương miền chân như
***
Về với Phật!
Con lặng lẽ về nơi tỉnh thức
Ngồi lặng im bên mái Chùa xưa
Nghe hương khói thâm trầm sâu lắng
Nhẹ như không, đời chẳng dư thừa
Tách trà ấm trên tay thoang thoảng
Một thời Kinh mộc mạc liễu tri
Trong cánh gió sương chiều u ảm
Cỏ vô ưu giữa chốn tư nghì
Thương thân xác trong vòng lục đạo
Trôi lăn trăm nghìn kiếp luân hồi
Qua mấy bận nương nhờ cõi tạm
Đã về đây tìm bóng mây trôi
Trên sân vắng lũ chim nhặt thóc
Người nhìn theo bầy sẻ mỉm cười
Dẫu đời có ba đào chuyển động
Vẫn an nhiên, Phật ở đây thôi!
***
Tỉnh thức
Người đời nhặt lấy chút hư danh
Đánh đổi phân chia tưởng ngọt lành
Ai cũng tranh nhau phần lượm nhặt
Rồi ngả nghiêng cười cuộc quẩn quanh
Người đời thường tựa lẫn vô nhau
Lạc thú hồng hoang giữa rượu đào
Nào hay sau đó là gai góc
Trượt ngã giật mình biết chiêm bao
Một hố sâu kia chứa lợi danh
Một hố sâu kia chứa quyền hành
Người vô minh ngã vào bể ấy
Để rồi chao đảo bởi tưởi tanh
Người cũng thịt da, cũng máu xương
Phủ lớp ngoài kia đẹp lạ thường
Hết nợ trần gian về cát bụi
Một nắm tro tàn ngẫm xót thương
Phúc bất trùng lai, họa vô song
Một đời trôi dạt giữa đục trong
Mong cầu điên đảo vòng danh – sắc
Chẳng biết thân tan, lạc giữa dòng
Nhấc lên một gánh nặng trần ai
Để rồi lặn ngụp ngỡ thiên thai
Đùa vui, trí trá đời mộng mị
Đâu hay lạc giữa giấc mộng dài
Người bỏ xuống đây đời mỏi mệt
Chân về trong bước lặng an nhiên
Ngày vui đâu kể nghìn năm nữa
Nhẹ gánh nương về chốn núi thiêng.
***
Mẹ là bình yên!
Nắng trưa phủ xuống hiên nhà
Mẹ ngồi nhóm bếp khói pha vườn trầu
Thương cho đôi mắt đã sâu
Tóc pha sương bởi dãi dầu nắng mưa
Nhớ ngày Mẹ trẻ thời xưa
Nụ cười thắm sắc, tóc thì còn xanh
Thời gian bỏ ngõ qua mành
Mẹ đà già yếu tóc xanh bạc nhiều
Nhớ ngày tôi nhỏ liêu xiêu
Bước đi bên Mẹ nghe nhiều sướng vui
Mẹ tôi ngần ấy năm Trời
Gánh mùa sương lạnh, gánh nơi gió chùn
Cuộc đời như đóa phù dung
Chớm qua ngần ấy tương phùng thế gian
Mẹ như bóng ngã xế tàn
Như tia nắng đổ nhòa ngang lưng đồi
Con cầu ngần ấy năm trôi
Mẹ luôn mạnh khỏe sống đời bình an!
Mẹ như ánh sáng thế gian
Rọi cho con bước giữa ngàn bóng đêm!
Có Mẹ đời mãi bình yên!
Mẹ là điểm dựa dịu hiền cho con!
***
Rồi một ngày ta cũng sẽ già!
Rồi một ngày chúng ta cũng sẽ già
Tay run rẩy và đôi chân tê mỏi
Tóc bạc màu, bước chùn chân đau gối
Ta sẽ làm gì khi ngày ấy đến gần?
Khi lời nói và tinh thần lơ đễnh
Rồi bỗng như một đứa trẻ ngây ngô
Nhìn tỏ mờ và trí nhớ hư vô
Những đứa con, có khi không nhớ nổi
Nó là ai? Ta cười, chúng thì bối rối
Mẹ! Mẹ ơi! Mẹ không nhớ con sao?
Mẹ lãng quên không còn nhớ thuở nào!
Và Cha ơi! Cha gọi con đi chứ!
Con là hai, là đứa lớn trong nhà!
Mẹ đã từng mong ngóng lúc con xa!
Nay con về sao Mẹ Cha chẳng nhớ?
Ta nhìn xa xôi, con thì nức nở
Bàn tay run cũng chẳng khẽ chạm đầu
Cha đã già, Cha chẳng nhớ con đâu!
Giờ thì đứa nào cũng như đứa nấy!
Tên của con, Cha chẳng còn nhận lấy
Cha đã già nên nhớ nhớ quên quên
Ta nhìn lại ta, bỗng nặng tâm hồn...
Chừng mấy ai không trải qua ngày đó!
Ta đã quên bao lần chẳng rõ
Và đã thờ ơ như chưa bao giờ có
Để Mẹ Cha luôn mòn mỏi một mình
Ta vô tình trong những mớ linh tinh
Nào tiền tài, nào lợi danh tình ái
Mẹ Cha đó, có bao giờ nhìn lại
Để một lần ngồi xuống với cảm thương!
Mẹ đã già, Cha đã yếu lạ thường
Còn bao lâu nữa để về cùng bên cạnh?
Thời gian qua đi, một đời người chóng vánh
Cuộc sống thì không ở mãi bao giờ
Ta hãy dành một chút tuổi ngây thơ
Như ngày cũ vẫn sợ rời Cha Mẹ
Hãy một lần, mang yêu thương vậy nhé!
Vì ngày mai, ta cũng sẽ già đi!
***
Hòn sỏi nhỏ
Nhặt một hòn sỏi nhỏ
Ném xuống mặt hồ xanh
Nghe tiếng nước lủm chủm
Mặt hồ chẳng yên lành
Nhặt một hòn sỏi nhỏ
Ném vào mặt gương soi
Mặt gương vỡ tan nát
Chẳng ghép lại được rồi
Nhặt một hòn sỏi nhỏ
Ném vào một chú mèo
Chú mèo chạy đi núp
Nó chẳng còn nghe theo
Nhặt một hòn sỏi nhỏ
Ném vào giữa cuộc đời
Cuộc đời mênh mông lắm
Chẳng yên lòng thảnh thơi
Nhặt một hòn sỏi nhỏ
Ném vào số phận ai
Người ta không vui vẻ
Mình cũng sẽ buồn hoài.
Cuộc đời là quán trọ
Người lâu mấy cũng đi
Rời chốn nương náu đó
Ta còn lại những gì?
Một mảnh thân cát bụi
Một nắm đất cỏ hoang
Hơn thua hay thương ghét
Rồi cũng đến suối vàng
Ta ngồi yên lắng đọng
Nghe ngọn cỏ thầm thì
Dù có yêu có giận
Gió cũng về mang đi…
***
Đường về!
Trăm năm trôi lạc giữa dòng
Ngã nghiêng cuốn lấp tang bồng bùa mê
Khóc cười mấy bận tỉ tê
Trả vay một kiếp tứ bề quàng xiên
Phận người trôi nổi đảo điên
Thương cho nước mắt rơi miền phù vân
Đợi chờ một tiếng chuông ngân
Để buông bỏ những mê lầm trần ai
Nắm vào rồi lại mất ngay
Tiền vay nợ trả, thế gian xoay cuồng
Nhặt rồi lại vác chẳng buông
Một đời lặn ngụp thèm thuồng ái tham
Đến khi ngoảnh lại cõi phàm
Mới hay đời đã tiêu tan rã rời
Tiếc nhìn đứa trẻ ngồi chơi
Tấm thân ở trọ một đời trả vay
Nghiệp vương, nào biết nào hay
Để khi về chốn tuyền đài nặng mang
Thế nên bớt những mưu toan
Bớt tâm tham ái, nhẹ ngàn tảng cân
Thuyền xưa ghé bến Tích Vân
Cho người lữ khách bỏ phần thị phi
Ai về, ai đến, rồi đi
Người về bất khả tư nghì thế gian
Một đời đối trả nghiệt oan
Bàn tay nắm chặt cát vàng biển đông
Nào hay cát chảy hư không
Giật mình mới biết hồng trần phù du
Về đây, tìm chốn đường tu
Trả đi bến mộng, trả mù mịt xưa
Ta về, ta đón ngày mưa
Lặng trên mái ngói rêu thưa ngả màu
Mặc cho thời cuộc xanh xao
Mặc cho chìm nổi rót vào miền khơi
Về nơi bến giác nghỉ ngơi
Thân tâm xả bỏ mê đời trầm luân.
***
Huyễn mộng.
Đi qua giấc mộng phù sinh
Nửa đời huyễn hoặc mang hình bóng ta
Khóc cười trọn giấc nam kha
Ngồi nghe sáo lộng ngỡ là trùng lai
Mịt mờ mấy nẻo lầm, may
Bỏ cơn thế sự, khoan thai giữa đời
Cuối thu nhặt lá thảnh thơi
Người đưa tay đón gió rơi góc thềm
Lạc trôi sống thác, tương duyên
Nhớ quên gửi lại giữa miền thiên thu
Đặt vào một nắm thật, hư
Mở ra những đóa hiền từ thiện tâm
Nhánh đời héo úa bao năm
Khóc thương cạn phím lệ trầm phiền ưu
Thân mang nặng tựa người phu
Đọng nghìn giọt lạnh sương mù trần gian
Chấp tay ngồi giữa đạo tràng
Mong đời an lạc tiêu tan úa nhàu
Đi qua ghềnh vực nông, sâu
Về nơi tỉnh thức nhiệm mầu bình an.
*****
Người về!
Người về! Người về đây!
Gió ru cành lá gầy!
Trong sân Chùa yên ắng!
Nắng rơi, nắng rơi say!
Người về, người về đây!
Khoan thai tà áo nhạt
Chiều sương lam man mác
Bóng nhẹ nhàng chân mây
Người về, ngồi yên lặng
Chánh điện, tòa sen vàng
Chấp tay, đôi mắt nhắm
Mong cõi phù sinh an!
Người về! Người về đây!
Cội bồ đề thanh vắng
Chú chim hiền lẳng lặng
Cúi nhặt một nhành mây!
***
Về nơi giác ngộ
Cánh nhạn cuối Trời Đông qua
Én chao nghiêng mùa Xuân tới
Sân Chùa đạo tràng ngày mới
Những tấm lòng hướng chân như
Ngồi đây nghe Thầy hiền từ
Giảng cho tốt đời đẹp Đạo
Bao người nương nhờ Phật giáo
Giữa ngôi nhà của thân tâm
Tỉ tê những lời thì thầm
Rồi nghe đời mình chiêm nghiệm
Khổ đau, bể dâu tan biến
Nơi đây một cõi đi về
Thời gian rơi như cát biển
Phận người qua những cơn mê
Ngày xuân ta đến bên nhau
Ngồi đây cùng những lời chào
Hướng về ngôi nhà an lạc
Để nghe đời bỗng thanh tao.
***
Về dưới cội hiền
Sáo diều hát dặm đồng dao
Họa lên nhã khúc xoan đào lãng du
Vui cùng những bạn đồng tu
Lau khô những mảnh sương mù ủ ê
Người đi qua chốn đồng quê
Đứng nhìn sóng biếc, ta về bến chưa?!
Bóng đường trăng rọi thuyền xưa
Xa rời cuộc mộng qua mùa bão giông
Nắng chiều soi ngập mành song
Người nâng mảnh khuyết xa dòng thị phi
Ta đi qua chốn từ bi
Lắng nghe trong nắng xuân thì tiếng Kinh
Sương mờ phủ góc huyền minh
Về trong giác ngộ thấy hình bóng ta
Mộng thanh bần
Những sát na
Thênh thang nâu áo dung hòa đúng sai
Đời người mấy bận trần ai
Một dòng chiêm mộng tàn phai rã rời
Mong cho lòng được thảnh thơi
Xa đi khuất tất tơi bời ngã nghiêng
Cố tìm một chút bình yên
Để nghe cội rễ thánh hiền trùng lai.
***
An Lạc!
Tiếng chuông xa…
Bóng chiều gần
Đoản buồn cảnh nguyệt tiếng tiêu ngân
Lòng trăng trôi suốt dòng cô tịch
Nâng cánh mạn thuyền, sông nước dâng
Có một người đi trong lặng lẽ
Chiều xuân ghé ngọn lá bồ đề
Dưới cội huyền chân thân tĩnh lặng
Nghe tiếng chuông chiều trên sơn khê
Người quét lá đa lòng niệm Phật
Thân tâm an tịnh giữa vô thường
Bảy nổi ba chìm theo sống thác
Vô ngã vội tìm nơi náu nương
Chiều nay nghe tiếng lòng buông lặng
Hoa rơi yên giấc cuối thác ghềnh
Ngoảnh nhìn năm tháng trôi vô tận
Thấy một phận người sao mông mênh!
Gột lại thân tâm giữa bão đời
Giật mình ngơ ngác những trầm khơi
Rũ áo phong lai tìm tuế nguyệt
Qua những úa nhàu, ta nghỉ ngơi!
***
Vọng mê.
Đời người một cõi ta bà
Quẩn quanh không khỏi những sa lầm đời
Giữa tiền giữa bạc lả lơi
Giữa mê dục lạc, bể khơi huyệt phần
Giả vờ tốt với tri nhân
Mà tâm thả chốn hồng trần cuồng si.
Miệng thì nói những từ bi
Mà tâm chẳng bỏ tư nghì đảo điên
Vui buồn chen chúc ngẫu nhiên
Vô minh trong cõi hoàng tuyền khóc than
Kiếp người rơi vỡ, hoang mang
Vẫn đi nhặt nhạnh tro tàn héo khô
Khóc cười giữa những hư vô
Vết thương cứ xé, cứ vồ nát tan
Vẫn chưa thoát mộng truy hoan
Vẫn mê vẫn đắm, vẫn mang khổ phiền
Trần ai lắm kẻ ngã nghiêng
Lần theo u tối xuống miền trầm kha
Kéo lê mấy bận hoa đà
Nương về cõi lạc, đừng sa bụi trần
Thân tâm khổ lụy phù vân
Có ai nhận biết được phần họa may
Thoát đi con sóng thiên tai
Trở mình tỉnh thức, qua ngày mông mênh
Lầm than mấy bận nhớ quên
Rũ tay tan giấc mộng ghềnh thẳm đau.
Rửa trôi một vết xước nhàu
Ngồi nghe Kinh Pháp mà trao tâm lành.
***
Sắc không
Em về trên nhánh phù hoa
Những nhành cỏ thảo như là chao nghiêng
Nắng chiều nhẹ tựa phong miên
Hoàng hoa phủ lấp sân thiêng góc Chùa
Sương Trời rơi lạnh vườn thưa
Cỏ lau lất phất bông đùa nhẹ tênh
Thiên thai một cõi mông mênh
Dạo chơi mấy cảnh bồng bềnh chân như
Huyền không sắc sắc hư hư
Thản nhiên mở cánh phong thư bụi trần
Nặng lòng mấy cõi phù vân
Cũng qua một kiếp đến dần thái lai
Rũ đi những nặng bi ai
Con đường đạo hạnh từ nay ghé về
Qua đi những mộng những mê
Ngồi trong tỉnh thức xa bề trầm luân!
***
Ngộ mê
Ta đi trong cõi mình ta
Giật mình bỗng ngỡ như là đã quen
Con đường bản thể ngã nghiêng
Cố tìm một bước thanh thiên mộng trần
Du đường trăng ngỡ phù vân
Ta đi lạc giữa vô ngần đảo điên
Buộc vào một mối quàng xiên
Dốc thân tâm để an nhiên tựa vào
Hoạ thành một giấc chiêm bao
Lẫn trong đoản nguyệt thì thào tỉ tê
Tiếng đồng tiếng vọng bùa mê
Đổi câu sáo ngữ mua về bình yên
Áo choàng áo gấm lầm duyên
Ta đi thay chiếc áo thiêng nhạt màu
Tưới trồng những ngọn thanh tao
Rồi nâng chiếc lá gối vào thường xuân...
***
Miền Tâm Thức.
Ta ngủ quên trên mảnh phù hoa
Nơi năm tháng chất dài mộng mị
Thời gian trôi đi như huyền bí
Giữa phận người rũ rượi hư không
Bóng tối kéo dần qua bên song
Nhà ai thắp nến hồng sáng mượt
Để mân mê, vỗ về lả lướt
Mộng hồng hoang say khướt tình trần
Những linh hồn bay bổng lâng lâng
Nắm tay nhau rồi cùng nhảy múa
Không định rõ mặt người từa tựa
Lẫn trong màu sương khói âm u
Có tiếng đàn ai như đang ru
Nửa tỉnh nửa mê, rã rời thổn thức
Lê chân qua miền tối đen màu mực
Rồi lặng nghe tiềm thức đủ đầy
Có một bàn tay…
Mộng mị cơn say
Ta chếnh choáng giật mình bấu víu
Rồi bận bịu
Giữa mịt mờ hoang phế phù vân
Ta ngã trên mảnh buồn thi nhân
Bỗng tìm thấy có màu ánh sáng
Nhỏ nhoi, nhập nhoạng
Như đóm lửa thắp lên chạng vạng
Giữa ngày không quang đãng
Nặng trì….
Đôi chân lao đi chẳng cần suy nghĩ
Như cái bóng nhẹ tênh huyền bí
Lững lờ cô tịch giữa thinh không
Lẫn lộn trong tâm thức mênh mông
Một chiếc bóng lặng thinh
Vẫn đi theo về miền ánh sáng
Bước ra khỏi vũng lầy mắc cạn
Đã neo chân lặn ngụp nửa đời
Ta lần mò rời khỏi trầm khơi
Khi phù hoa tan vào mảnh lửa
Những vui buồn như chưa từng hứa
Rơi giữa nhánh cội Thiền
Và từ đó!...những an nhiên
Đặt chiếc lá màu xanh trong trẻo
Những chiếc lá không bao giờ héo
Giữa mộc hồ vắng lặng phù hư,
Ta đi qua những ngày trầm tư
Là qua đi qua chuỗi ngày bất định
Khi tỉnh giấc không còn tâm bệnh
Rời xa vùng chệnh choạng ngã nghiêng
Là đi qua những khoảng muộn phiền
Miền ánh sáng nhiệm màu huyễn hoặc
Những đóa hoa lung linh màu sắc
Nở trong ngần, đẹp đẽ khoan thai
Ta thấy ánh sáng của sớm mai
Họa lên nhiều dung nhan gương mặt
Người hành hương về nơi sâu lắng
Để theo dòng thanh thản diệu kỳ
Về nơi đây, lặng lẽ thắp từ bi
Ta rơi hết mảnh buồn đã cũ
Nơi có những bình yên lưu trú
Nở trên miền tâm thức hồi sinh.
***
Bình yên giữa đời
Bên góc bếp nóng hổi
Có con Mèo ngủ say
Cuộn tròn như chiếc gối
Mân mê từng ngón tay
Chú Mèo ngoan vô tư
Mê ngủ rất hiền từ
Xa xa chùa Thiên mụ
Tiếng chuông về chân như
Con đường dài vô tận
Nặng nhọc một kiếp người
Ngồi xuống đây một chút
Để cho lòng nghỉ ngơi
Một đời người trôi qua
Mấy ai mà đoán được
Những vui buồn phía trước
Vô thường tựa nhành hoa.
Theo gió thổi mây bay
Ta khép đời vụn dại
Rụng rơi chiều hoang hoải
Ru mềm những ngón tay
Tiếng chuông từ sơn khê
Đường xưa nhớ lối về
Nén hương trầm ấm khói
Nghe đời nhẹ cơn mê.
Câu kinh gieo từ bi
Chiếc lá tre hoan hỉ
Đặt nỗi buồn xuống nghỉ
Cho tâm hồn thảnh thơi.
***




Bình luận