Nửa miền trầm tích - Thơ Võ Đào Phương Trâm
- Võ Đào Phương Trâm

- 13 thg 9, 2025
- 2 phút đọc
Đã cập nhật: 14 thg 9, 2025

Thơ
Nhặt buông
Chắt chiu nửa mảnh mồ côi
Chiều nao bỏ lỡ một đồi buồn tênh
Nhẹ bồng như khói mông mênh
Thềm xưa bóng cũ, người bên xoan đào
Rớt rơi mấy mảnh hư hao
Thuyền xa sóng lạnh trôi vào trầm khơi
Nửa đời lỡ cuộc chơi vơi
Tàn cơn mộng mị, chân trời khói loang
Đường trần gió bụi hồng hoang
Người đi bỏ lửng cung đàn chiều trôi
Gieo mầm nẩy hạt “đơn côi”
Sầu dâng đóa lệ bên đồi mùa thu
Thời gian gõ nhịp ôn nhu
Thường xuân ẩn dưới sương mù tàn phai
Ngậm ngùi lá rụng trên tay
Thềm rêu đọng mảnh hình hài cố hương
Nhặt buông ngờ vực, thiện lương
Lầu xưa gói lại vô thường kiếp hoa.
***
Nửa miền trầm tích
Đêm bình yên
Đổ những hạt sương vào bóng tối
Có những hình hài đi vội
Chệnh choạng
Hòa ánh trăng nghiêng
Một đôi mắt phù hư
Xoáy sâu vào tiềm thức
Khơi lên một vùng trầm tích
Neo đậu đáy biển âm u
Người chới với giữa hoang vu
Trăng trôi miền chớm lạnh
Phía sau dòng lưu trú
Là đôi mắt lửa trời
Bổ đôi niềm đau
Những ái nộ rơi ra…
Đầm đìa, miên miết
Lời ly biệt
Vụn vỡ giữa non trùng
Một đôi chân di trên mông lung
Tứa máu mà không xót rát
Bằng trái tim ngàn vết cắt
Rách toạc, vô tri
Người thấy được gì, giữa muôn nghìn biến động
Bức tranh hình hài còn sống
Giữa một thế giới linh hồn
Bỗng vỡ toang…
Những mảnh thực hư chắp vá
Ảo ảnh hóa màu xa lạ
Đổ nhoài phong hóa tâm thiêng.
Tác giả: Võ Đào Phương Trâm
(TP. Hồ Chí Minh)




Bình luận