top of page

Mùa An - Thơ Võ Đào Phương Trâm

Đã cập nhật: 3 thg 7, 2025

Cõi Thiền


Một cánh gió rơi nghiêng

Trôi qua miền tịch lặng

Chiếc lá nằm yên ắng

Giữa sân Chùa thênh thang


Mây trôi giữa mái làng

Nắng khẽ buông nhành trúc

Tiếng đàn chim ríu rít

Kéo nhau về tổ xưa


Nghe tiếng gió đong đưa

Mảnh chiều lam khói biếc

Chút hương trầm da diết

Len qua góc thư phòng


Người trong áo nâu sồng

Thong dong từng bước nhẹ

Những lời Kinh rất khẽ

Giữa tâm người an yên


Sen nở cánh thật hiền

Linh thiêng nơi cửa Phật

Cánh hoa rơi vào đất

Hoá sinh miền hư vô


Trôi theo cõi mơ hồ

Người đi qua thềm cũ

Cửa thiền môn an trú

Náu nương đời phiêu linh.


Huyễn mộng


Có những mùa hoa trên cỏ mây

Lạc vào bóng nguyệt cánh chim bay

Về trên đỉnh núi mù sương ấy

Vương lại chiều xưa một bóng gầy

 

Hoa rơi trên đất về với đất

Người theo một kiếp nhẹ luân hồi

Thời gian giấc mộng đời trôi mãi

Cho đến khi nào ta thảnh thơi

 

Hôm qua, nơi cánh đồng mộng mị

Có thấy hồng hoang hay đảo điên

Bước chân lạc lối miền hư ảo

Mong đến một ngày tâm sẽ yên

 

Giữa nơi sơn mộc, người tĩnh lặng

Nghe gió lùa qua mái hiên xưa

Mùi hoa thoang thoảng chiều trầm mặc

Men tựa theo người trong nắng thưa

 

Thời gian trôi mãi, nghìn năm nữa

Nhân thế tựa như cát bụi bay

Một ngày nào đó ta nhìn lại

Đã hóa mây hồng, bao đổi thay

 

Buồn, vui rồi cũng thành huyễn mộng

Tỉnh giấc trần lao, tỉnh giấc say

Nhìn trăng khuất núi, đời hư thực

Thôi những ưu phiền, thôi trả vay.


Tác giả: Võ Đào Phương Trâm

Bình luận


bottom of page