Ngọn gió vô ưu - Thơ Võ Đào Phương Trâm
- Võ Đào Phương Trâm

- 5 thg 4, 2025
- 1 phút đọc
Đã cập nhật: 3 thg 7, 2025

Bóng trăng
Bóng trăng soi vào thềm vắng
Gió khuya dịu mát hiên nhà
Lá bay rơi về cõi tịnh
Nhẹ nhàng như chợt thoáng qua
Người nâng niu tà áo mỏng
Thềm xưa khơi chén trà chiều
Thú tiêu dao lòng bỏ bớt
Vui buồn trong nắng liêu xiêu
Nhánh tre trôi vào thiền tự
Nhặt hai chiếc lá rơi vàng
Thả trôi theo dòng nước biếc
Bỏ niềm nuối tiếc đa đoan
Ta đi về miền tịch lặng
Tay ôm một đóa sen hồng
Buông đi những niềm sầu muộn
Để đời nâng bước thong dong
***
Ngọn gió vô ưu
Có một ngọn gió ghé mành cửa sổ
Rèm nhẹ buông, một mảnh thưa gầy
Người lẳng lặng miệt mài đèn sách
Bỏ quên niềm hoang lạc mê say
Ta đưa tay đón cánh đào rơi
Mỏng manh như vạt nắng cuối trời
Hoa đào đã về miền tự tại
Chẳng buồn vương màu sắc còn tươi
Người nhẹ bước chân đi theo gió
Mảnh áo phai theo dấu chim trời
Lòng tự tại vững yên như núi
Áo nâu sòng thanh thoát rong chơi
Mặc thế nhân giông bão trầm khơi
Xô ầm ĩ lên đời tục lụy
Người đưa tay nhặt màu huyền bí
Hóa lên dòng sương khói vô ưu.
Võ Đào Phương Trâm




Bình luận