top of page

Sàn đấu vương gia - Truyện Võ Đào Phương Trâm

Đã cập nhật: 12 thg 10, 2025

 

Quỳnh mở mắt, ánh sáng mù mờ từ căn phòng trọ nhỏ xíu, đủ cho một người sống tạm, căn phòng bong tróc những mảng tường cũ kỹ, nơi tá túc của cô sinh viên tỉnh lẻ, đang bươn chảy giữa việc học hành, cơm áo gạo tiền và mơ về một tương lai phía trước.

Ngồi ở một góc bàn nhỏ, nơi có cánh cửa lá sách xưa cũ, nhìn ra ngoài khoảng sân chung, dãy nhà trọ lúc nào cũng người ra kẻ vào, vội vã, tất tả hằn sâu nét lam lũ. Những bóng dáng của người thuê trọ ít tiền, họ là công nhân, sinh viên, người làm thuê, có cả người mua bán ve chai phế liệu. Nơi có đủ thành phần lao động nghèo, neo đậu cùng nhau trong xóm trọ để qua từng năm tháng.

Ánh sáng trong trẻo ướm lên gương mặt, Quỳnh khẽ nhắm mắt, hít một hơi thở sâu, những bản thiết kế nằm lăn lóc trên bàn, Quỳnh đang hoàn tất để chuẩn bị cho ngày bảo vệ đồ án tốt nghiệp ngành thiết kế thời trang.


Ảnh minh họa. Nguồn internet
Ảnh minh họa. Nguồn internet

Là một cô gái sinh ra ở miền quê tỉnh lẻ, gia đình Quỳnh cũng không khá giả nên việc chọn lựa ngành học tốn kém này, cũng là một sự đánh cược của cô. Ngày nhận được tin thi đậu khoa thiết kế của một trường đại học danh tiếng, Quỳnh đã rời quê, lao vào cuộc chạy đua giữa học và mưu sinh để có tiền trang trải cho việc học. Với một ngoại hình xinh đẹp, trí tuệ, thông minh, lại tuổi đời còn trẻ, Quỳnh cũng đã từng gặp không ít người đàn ông lắm tiền nhiều của lân la làm quen, gạ gẫm để làm nhân tình trẻ nhưng Quỳnh đều lảng tránh, bởi cô chỉ mong muốn bước vào con đường đam mê nghề nghiệp một cách nghiêm túc đàng hoàng. Đó là lý do mà Quỳnh vất vả hơn nhiều cô bạn sinh viên khác khi phải dành toàn bộ thời gian trống ngoài giờ học để dạy thêm, có những đêm về muộn, cô chỉ kịp ăn mì gói rồi học tiếp.

Khi đang tập trung vào bản thiết kế, Quỳnh nghe tiếng chuông điện thoại reo lên, nhìn vào màn hình, cô thấy Khoa đang gọi.

- Alo!

- À, chào Quỳnh!

- Chào Khoa! Gọi mình có gì không?

- Hôm nay Quỳnh rảnh không? Khoa mời Quỳnh đi ăn.

- À, giờ thì mình hơi bận nhưng khoảng 4 giờ chiều thì mình rảnh, giờ đó được không?

- Được chứ! Vậy giờ đó Khoa đến đón Quỳnh nha!

- OK Khoa!

Quỳnh đặt điện thoại xuống bàn và khẽ mỉm cười, giữa những áp lực học hành, công việc thì Khoa, một người bạn cùng trường là một ánh sáng dịu dàng ấm áp làm cô thấy cuộc sống trở nên tươi đẹp, là một điểm tựa để cô có những khoảnh khắc vui vẻ, an nhiên, Khoa điềm đạm, nhã nhặn và từ tốn, không như những người đàn ông đầy dục vọng và thủ đoạn.

Xếp những bản vẽ vào góc bàn, Quỳnh bước lại phía chiếc giường, cô lấy ra mớ đồ trang điểm từ chiếc túi nhỏ, đánh nhẹ một son hồng và phấn phủ, buộc lại mái tóc dài đen nhánh, trông cô đẹp thanh thoát như một thiên thần.

4 giờ chiều, chiếc xe máy đắt tiền ghé vào ngôi nhà trọ nhỏ thó, Khoa gõ cửa, Quỳnh bước ra, khẽ nở nụ cười, Khoa nghe tim mình rung lên vài nhịp, một cô gái xinh xắn nhẹ nhàng xuất hiện, không gian quanh khu nhà trọ chật hẹp bỗng trở nên tỏa nắng. Chiếc xe nổ máy, chạy ra khỏi con đường nhỏ, mùi hương vẫn còn thoang thoảng trong gió, phía sau lưng.

Khoa và Quỳnh bước vào một quán ăn sang trọng ở trung tâm thành phố, Khoa vốn là con một chủ tập đoàn thời trang hàng hiệu có tiếng nên anh thường dẫn Quỳnh và những người bạn đến những nơi đắt tiền, với anh, tiền bạc chỉ là chuyện nhỏ. Khoa vốn thông minh, học giỏi, đến trường bằng oto đắt đỏ nên trong mắt nhiều người, Khoa là một hot boy nổi tiếng, có nhiều vệ tinh theo đuổi, nhưng anh lại thân thiện với Quỳnh, bởi anh nhận thấy ở Quỳnh một vẻ đẹp trong trẻo của một cô gái nhiệt tình, năng động giàu tình cảm, Quỳnh có tính cách nhẹ nhàng nhưng cũng đầy quyết tâm trong việc làm và việc học.

Ngồi ở một góc bàn khuất sau một chậu cây xanh được quán ăn trang trí, Khoa đưa menu cho Quỳnh gọi món. Những món ăn được mang ra, décor đẹp mắt, hớp một ngụm nước lọc, Khoa bắt đầu câu chuyện bằng giọng vui vẻ:

- Quỳnh đã chuẩn bị xong phần đồ án chưa?

- Mình chuẩn bị gần xong rồi

- Có ổn không? Có cần Khoa giúp gì không?

- À, chắc cũng ổn!

- Quỳnh là sinh viên chuyên cần, xuất sắc, chắc đồ án sẽ tốt thôi!

- Ừm! thì cứ cố gắng hết sức thôi!

- Phần này tốn kém lắm, nếu có cần gì thì nói Khoa nghen!

- Ừ! Có gì cần mình sẽ nhắn Khoa

Nhìn ra khung cửa kính của nhà hàng, Khoa trầm ngâm một lát rồi nhìn Quỳnh, anh cất giọng từ tốn:

- Ra trường, Quỳnh định làm ở đâu?

- Quỳnh cũng chưa biết, để tốt nghiệp xong, Quỳnh sẽ nộp đơn xin việc

Im lặng vài giây, Khoa mở lời:

- Nếu đồng ý, Quỳnh có thể về công ty của Khoa mà làm, công ty bên Khoa chuyên về ngành thời trang, thiết kế

- Ừ! Mình biết, nhưng cứ để mình suy nghĩ nhé! Nếu có duyên, mình sẽ nhắn Khoa!

- Ừ, mong là mình sẽ có duyên!

Quỳnh gật đầu khẽ mỉm cười, họ tiếp tục cho buổi tối và những câu chuyện về tương lai, không gian ấm cúng trong sự chia sẻ của đôi bạn trẻ, hòa vào tiếng nhạc du dương của người ca sĩ trên sân khấu.

Để hoàn thành đồ án tốt nghiệp ngành thiết kế thời trang, Quỳnh đã làm việc gấp ba lần người thường. Ngoài giờ học, Quỳnh đã dạy kèm nhiều nơi để có tiền trang trải, ngoài ra, thời gian trống, Quỳnh nhận viết content cho một số trang Web về du lịch, thời trang cùng với số tiền tích cóp mà cha mẹ Quỳnh gửi từ dưới quê lên.

Ngày trình bày đồ án tốt nghiệp, Quỳnh đã hoàn thành một cách xuất sắc trước sự khen ngợi và tán thưởng của nhiều người. Niềm hạnh phúc dâng trào trong lòng cô gái nhỏ, ánh mắt trong veo của cô nhìn về hướng của Khoa, anh ngồi bên dưới hàng ghế khán đài, vỗ tay hân hoan khi lời nhận xét của hội đồng chấm thi vừa dứt. Đóa hoa trên tay Quỳnh và những tấm ảnh bắt kịp khoảnh khắc cô sinh viên trẻ rạng rỡ sau hành trình gian nan, vất vả để có ngày trình diễn thành công.

Hoàn thành bốn năm ở giảng đường đại học, Quỳnh và Khoa bắt đầu những ngày tháng bước vào giai đoạn mang kiến thức vào đời thực, Quỳnh chăm chỉ tìm kiếm những thông tin đăng tuyển từ những nhà tuyển dụng. Với kết quả loại giỏi cùng ngoại hình xinh đẹp, Quỳnh đã nhanh chóng tìm một công việc trong công ty thời trang may mặc. Trong khi đó, Khoa thì được gia đình giao cho vai trò Giám đốc điều hành một chuỗi thương hiệu thời trang ngoại nhập.

Ngành thời trang đang chuẩn bị cho tuần lễ thời trang với chủ đề “Cảm hứng Thu”. Các công ty và nhà thiết kế tất bật cho những bộ sưu tập trình diễn, đây là dịp để họ quảng bá thương hiệu cũng như thu hút sự quan tâm, đẩy mạnh doanh thu từ những tín đồ thời trang, những doanh nhân giàu có. Những nhà thiết kế được huy động để đưa ra ý tưởng, họ phải dốc hết chất xám, khả năng mỹ thuật và am hiểu thị trường để có những bộ sưu tập vừa đẹp mắt, vừa đáp ứng thị hiếu, túi tiền của nhiều thành phần trong xã hội.


Ảnh minh họa. Nguồn internet
Ảnh minh họa. Nguồn internet

Quỳnh, một nhân viên thiết kế vốn có những ý tưởng khá tốt theo đánh giá của Giám đốc công ty. Để chuẩn bị cho tuần lễ thời trang này, cô cùng đội ngũ nhân viên tập trung cả ngày lẫn đêm để đưa ra ý tưởng, trình cho lãnh đạo. Sự lựa chọn sẽ vô cùng kỹ càng và khắc nghiệt để đảm bảo tính cạnh tranh, yếu tố độc đáo khi trình diễn trước những nhà thiết kế danh tiếng và những người trong giới nghệ thuật, thời trang.

Ngồi trong phòng thiết kế, Quỳnh tập trung vào những bản mẫu và số liệu thì nghe một tiếng nói từ phía sau lưng:

- Chúc mừng cô!

Quỳnh quay lại thì thấy Tổng Giám đốc Khải với gương mặt nghiêm nghị.

- Dạ, em chào Tổng giám đốc!

- Chúc mừng cô với bản thiết kế đã được chọn!

Quỳnh mở to mắt và thoáng chút bất ngờ, sau vài giây im lặng thì cô cất giọng phấn khởi:

- Dạ, thật không ạ?

- Cô nghĩ tôi đùa à?

- Dạ không!

Khải nhìn Quỳnh qua làn kính trắng, trông cô có vẻ gì đó thật buồn cười.

- Chuẩn bị tài liệu đi, ngày mai sẽ họp bộ phận Thiết kế và bắt đầu thực hiện.

- Dạ, em cảm ơn Tổng Giám đốc!

Khải quay đi, Quỳnh vẫn còn nhìn theo, lòng cô tràn lên niềm hạnh phúc khi lần đầu tiên trong đời, cô được thực hiện những ý tưởng của mình. Những bản thiết kế của Quỳnh sẽ được đưa lên sàn diễn thời trang chuyên nghiệp, đó là niềm mơ ước mà cô đã ấp ủ khá lâu, giờ đã thành hiện thực.

Thực hiện theo sự chỉ đạo của sếp Tổng, Quỳnh tập trung toàn bộ sức lực cho những mẫu thiết kế, cô phối hợp cùng các phòng ban để hoàn thành bộ sưu tập một cách hoàn chỉnh nhất.

Một tuần đã trôi qua, hôm nay, ngày thứ bảy, Quỳnh có một chút thời gian để thả lỏng đầu óc, cô ngồi một mình trong phòng, lúc này đã hơn 10 giờ tối. Nhìn ra ngoài khung cửa kính với những tòa nhà cao tầng, những ánh đèn sáng rực cả trung tâm thành phố, khi nhìn từ trên cao, bầu trời đêm đẹp như một dãy ngân hà và Quỳnh cũng đang trôi trong dãy ngân hà với những ước mơ và ánh sáng cho một niềm đam mê rực rỡ.

Có tiếng mở cửa. Quỳnh đặt cốc café xuống bàn, ánh mắt cô hướng về nơi phát ra tiếng động. Cô ngạc nhiên khi nhìn thấy Nhật Khải bước vào.

- Dạ, em chào Tổng giám đốc!

- Cô chưa về à?

- Dạ chưa đâu ạ!

- Bao giờ mới về?

- Dạ, chắc sẽ hơi muộn ạ!

- Muộn là khi nào?

- Dạ, chắc hơn mười một giờ đó ạ! - Quỳnh phân vân, rồi đáp lời

Khải im lặng, anh bật một tiếng thở dài, rồi đề nghị:

- Nghỉ chút đi, đi ăn tối với tôi.

- Tổng giám đốc không về nhà ạ?

- Cô nghĩ tôi có thể về sớm hơn cô à?

- À, dạ không ạ!

Nhật Khải im lặng rồi quay lưng đi, Quỳnh vội vã thu xếp lại mớ đồ đạc trong phòng rồi bước nhanh theo sếp Khải.

Buổi tối, thành phố vẫn nhộn nhịp như không hề ngủ, đèn vẫn sáng hai bên đường, những quán ăn vẫn còn mở cửa, người vẫn đông như một nhịp sống nối tiếp nhau, không dừng lại vì giờ giấc. Khải bước vào một nhà hàng sang trọng, vẫn còn mở cửa, dường như đây là nhà hàng mở cửa muộn nhất và Khải đã trở thành vị khách quen thuộc. Anh bước vào một góc bàn đã được nhân viên décor sẵn với bình hoa tươi và chén, dĩa.

- Cô ngồi đi!

- Dạ!

Quỳnh ngồi đối diện Khải, đây là lần đầu tiên cô cùng Khải đi ăn vào một buổi tối, điều này nếu Công ty biết sẽ là một cơn địa chấn bởi Khải vốn là một Tổng Giám đốc vô cùng nghiêm nghị, ít khi giao tiếp với nhân viên cấp dưới, mọi việc đều thông qua Thư ký hoặc chỉ làm việc với các Giám đốc và trưởng phòng. Việc Khải đi ăn riêng với một nhân viên không danh phận càng là điều hiếm có. Những buổi tiệc tùng của Khải hầu như chỉ với đối tác, doanh nhân, là những hợp đồng hoặc chuyện gì đó quan trọng, người ngồi cùng Khải cũng là những tai to mặt bự, là dân có tiếng trong ngành thời trang, giới thương gia hoặc hoa hậu, người mẫu.

Quỳnh ngồi đối diện Khải, lòng không mang cảm xúc sung sướng tự hào mà thay vào đó là hàng loạt câu hỏi tràn ngập trong đầu: “Tổng Giám đốc gặp mình có gì không? Mình có làm gì sai không? Có gì nghiêm trọng chăng? Phúc hay họa?...”

Thức ăn được mang ra, Quỳnh vẫn chưa thoát được những mớ câu hỏi nhằng nhịt, rối rắm trong đầu.

- Cô ăn đi, sao ngồi thừ ra vậy? Cô buồn ngủ à?

- À, dạ không có.

- Sao ngồi như người mất hồn vậy?

- Dạ không có gì ạ!

Quỳnh im lặng ăn những món ăn được trang trí đẹp mắt mà cô biết là khá đắt tiền. Nhưng sao lòng cô không thấy ngon vì những câu hỏi hỗn độn vẫn còn nhảy múa loạn xạ. Nhận ra sự căng thẳng của cô, Khải bắt chuyện nhẹ nhàng hơn:

- Công việc có khó khăn gì không?

- À, dạ không!

- Vậy sao trông cô căng thẳng vậy?

- Dạ, đâu có ạ!

Khải im lặng, buông đũa rồi uống một ngụm nước, anh nhìn xung quanh một lượt rồi cất giọng từ tốn:

- Đây là cơ hội tốt cho cô, cố mà nắm bắt.

- Dạ, em sẽ cố gắng, thưa Tổng giám đốc!

Quỳnh vội vã ăn nhanh để trở về phòng, có vẻ như khi ngồi đối diện Nhật Khải, cô không cảm thấy thoải mái như người ta vẫn nghĩ, đó là được gặp ngài Tổng tài giàu có, thông minh, ngoại hình lịch lãm, là điều mà nhiều người mơ ước, nhưng sao trong lòng Quỳnh, mọi cảm giác đều ngược lại.

- Cô cứ ăn từ từ

- Dạ, còn nhiều việc em phải làm, thưa Tổng Giám đốc!

Dứt lời, Quỳnh lại cúi xuống ăn nhanh món mì trong dĩa, trông cái má cô phồng ra, tròn trĩnh với mớ thức ăn, Khải khẽ lắc đầu

- Trông cô cứ như trẻ con ấy nhỉ!

- Dạ, là sao ạ?

Mắt Quỳnh mở to, miệng vẫn còn nhai ngồm ngoàm thức ăn, cô buông đũa, vội uống ngụm nước rồi ngồi im lặng, trong khi Khải vẫn nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu

- Cô có khoảng trống nào cho bản thân mình không?

- Dạ, em chưa hiểu ý Giám đốc ạ?!

- Chậm hiểu vậy à?

Quỳnh vẫn im lặng, ánh mắt vẫn nhìn xuống chiếc bàn, những ngón tay cô cứ lồng vào nhau mỗi khi cô căng thẳng. Khải gọi người lễ tân, thanh toán hóa đơn rồi đứng dậy.

- Ăn xong rồi thì đi về. Tôi không nhiều thời gian đâu

- Dạ vâng!

Quỳnh vội vã đứng dậy, lẽo đẽo đi theo sau lưng Nhật Khải, họ rời khỏi nhà hàng khi đồng hồ đã bước sang 11 giờ khuya. Những con đường trung tâm vẫn còn rực rỡ ánh đèn, trời đêm lành lạnh khi đã bước sang thu, một cảm giác làm dịu lòng người, những chiếc xe vẫn lướt đi, nhưng không quá ồn ào như giờ cao điểm. Những người khách bộ hành vẫn còn lang thang trên đường phố một cách thong dong. Quỳnh vội bước nhanh chân, cô gái nhỏ nhắn lủi thủi theo sau lưng Khải, trong khi vị Giám đốc vẫn bước đi thong thả thì Quỳnh lại có vẻ gấp rút, trong lòng cô chỉ muốn về văn phòng công ty để xử lý gấp những công việc còn đang dang dở trong ngày bởi ngày mai, cô phải bắt tay vào những công việc khác, thời hạn hoàn thành bộ sưu tập cũng đang đến gần, với Quỳnh, mỗi giây phút giờ đây đều quý như vàng và cô luôn phải tranh thủ từng phút một.

- Làm gì mà lủi đi như con sóc vậy?

- Dạ, em còn mấy việc ở văn phòng

- Cứ để đó, mai rồi làm.

- Dạ, không kịp đâu ạ!

- Thời gian để ăn cô cũng không có, thì cô làm được gì nếu nhận việc quan trọng hơn?

Quỳnh im lặng, cô vẫn bước những bước gấp rút trong khi Khải vẫn từ tốn những bước đi chậm rãi, dường như anh đang tận hưởng và thư giãn bầu không khí thành phố về đêm.

- Phải học cách làm việc, nghỉ ngơi một cách khoa học. Không phải lúc nào cũng ra vẻ người bận rộn là tốt.

- Dạ, nhưng em bận thật chứ không phải ra vẻ ạ!

- Ai mà biết được. Tôi từng gặp nhiều nhân viên, lúc nào cũng ra vẻ bận rộn, lúc nào cũng căng thẳng, lăng xăng, mà hiệu quả cũng chẳng bao nhiêu. Bận rộn quá sẽ dễ cạn năng lượng, và không đi nổi áp lực đường dài.

- Dạ, nhưng nếu không làm nhanh, thì không kịp ạ!

- Đó là cái khác nhau giữa người làm việc chuyên nghiệp và người làm việc chưa khoa học đó cô gái.

Quỳnh im lặng, chân cô vẫn bước nhanh, trong khi Khải vẫn thong dong từng bước như không có gì gấp gáp.

- Người chuyên nghiệp sẽ biết sắp xếp công việc, cân đối giữa công việc, sức khỏe, nghỉ ngơi. Còn người không chuyên nghiệp là bỏ ăn bỏ uống, lao đầu vào công việc, rồi ốm lăn ra đó. Nếu không có sức khỏe, thì người ta sẽ có gì?

- Dạ, từ từ em sẽ sắp xếp lại công việc, nhưng lần này, em phải tranh thủ gấp cho xong

- Tôi nói như vậy, còn cô sắp xếp thế nào thì tùy cô.

- Dạ, em cảm ơn Tổng giám đốc!

Khải im lặng bước đi, Quỳnh vẫn lủi thủi theo sau, gió thổi man mát càng làm trời đêm ở thành phố trở nên lãng mạn. Sẽ thật thi vị nếu những người đi cạnh nhau là những đôi tình nhân hay người tri kỷ, nhưng tiếc thay, Quỳnh và Khải đi cạnh nhau mà tâm trạng lại khác biệt một trời một vực.

Sau một hồi đi bộ, họ cũng về đến công ty, Quỳnh vội vã vào phòng trong khi Khải thì vẫn từ tốn, dường như anh chẳng bận tâm đến công việc và sự gấp rút của cô. Anh về phòng, im lặng ngồi trước màn hình laptop, gương mặt tập trung, nhưng khác với Quỳnh, Khải luôn thể hiện sự điềm đạm, trầm lặng và có chiều sâu, tác phong nghiêm nghị, dù xung quanh nhân viên cho đến cấp lãnh đạo có chạy không bén gót thì Khải vẫn luôn giữ phong thái rất đĩnh đạc và từ tốn, dù những áp lực và khối lượng công việc trên vai vị Tổng Giám đốc luôn nhiều như núi.


Ảnh minh họa. Nguồn internet
Ảnh minh họa. Nguồn internet

Quỳnh bước lại chiếc bàn nhỏ ở góc phòng, cô uống cạn ly nước lọc. Những mẫu thiết kế, mẫu vải, phụ liệu nằm ngổn ngang trên bàn và dưới sàn càng thôi thúc sự cố gắng cao độ của cô gái trẻ. Giữa những nhà thiết kế trẻ và những nhà thiết kế có danh tiếng lâu năm trong công ty, Quỳnh lại là một trong ba người được trao cơ hội để thực hiện bộ sưu tập lần này cho tuần lễ thời trang quốc tế. Quỳnh khẽ thở dài, miệng lẩm bẩm: “Chẳng biết bữa cơm tối nay là phước hay họa”. Cô thư giãn một chút bằng một cốc café nóng, Quỳnh nhìn ra khung cửa kính, những ngọn đèn vẫn lung linh như dãy ngân hà, Quỳnh tự nhủ: “Phải làm cho thật tốt những mẫu thiết kế đầu tiên, dù có đổ bệnh cũng phải hoàn thành thật tốt!”.

7 giờ tối thứ bảy, chương trình biểu diễn cho tuần lễ thời trang chuẩn bị bắt đầu, Quỳnh túc trực phía sau sân khấu để sắp xếp, hỗ trợ người mẫu về trang phục trước khi lên sàn diễn. Khải ngồi ở hàng ghế Vip của khách mời. Quỳnh hồi hộp, tim cô đập mạnh khi những người mẫu bắt đầu bước lên sàn diễn với những bộ thiết kế của cô và công ty dày công thực hiện. Lần đầu tiên cô góp mặt vào một chương trình quy mô lớn, những cảm giác hạnh phúc, háo hức lẫn áp lực khi ánh đèn sàn runway và những làn khói lạnh hòa quyện vào nhau, những người mẫu lạnh lùng kiêu sa trong những bộ trang phục rực rỡ, độc đáo, tất cả tạo thành một khung cảnh hoàn mỹ, đẹp say mê lòng người.

Những tiếng vỗ tay vang lên khi những người mẫu kết thúc phần trình diễn, Quỳnh bước lên sân khấu, hai cô vedette bước lên hai bên Quỳnh, họ cùng cô đi lên phía trước để chào khán giả, lời giới thiệu của người dẫn chương trình vang lên “Cảm ơn nhà thiết kế Lâm Tiểu Quỳnh với bộ sưu tập Hoàng hạc vô cùng độc đáo. Xin chúng ta cho một tràng pháo tay chúc mừng bộ sưu tập của Lâm Tiểu Quỳnh”. Quỳnh mỉm cười, ánh mắt cô long lanh hòa vào ánh đèn rực rỡ, cô lướt qua hàng ghế ngồi, thoáng thấy Nhật Khải đang vỗ tay với gương mặt bình thản nhìn cô. Một đêm không còn gì tuyệt vời hơn, một giấc mơ đã thành hiện thực trong cuộc đời cô gái trẻ.


Ảnh minh họa. Nguồn internet
Ảnh minh họa. Nguồn internet

Những ngày sau đó, tên Quỳnh xuất hiện nhiều trên mặt báo bởi bộ sưu tập của cô được nhiều người để ý, sự đặc biệt từ phong cách, kiểu dáng, chất liệu vải đã thu hút nhiều tín đồ thời trang tìm đến. Và trong số những người tìm gặp Quỳnh, còn có một nhân vật quen thuộc, đó là Khoa.

Quần áo, trang phục, những bức tượng manocanh đứng đầy trong phòng để Quỳnh thực hiện các mẫu thiết kế demo, cô mê công việc đến nỗi luôn tất bật, quên ăn, chỉ đi ngủ khi đồng hồ đã chuyển sang 3 giờ sáng. Khi đang tất bật trước màn hình máy tính thì chuông điện thoại reo, Quỳnh nhìn thì thấy Khoa gọi đến.

- Alo!

- Chào Quỳnh

- Chào Khoa!

- Quỳnh đang làm gì?

- À, công việc chuyên môn đó mà!

- Tối nay 6 giờ, tụi mình đi ăn tối nhé!

Quỳnh khẽ chần chừ khi nhìn thoáng qua mớ vật liệu đang nằm đầy trong phòng làm việc. Cô khẽ gật đầu

- OK Khoa nè!

- Vậy chiều nay, Khoa đến đón Quỳnh nha!

- Ừm, cũng được.

- Vậy hẹn gặp Quỳnh chiều nay nha!

- OK Khoa! Bye! Bye!

Quỳnh đặt điện thoại xuống bàn, tiếp tục dán mắt vào màn hình máy tính, cô tranh thủ làm xong những bản thiết kế mẫu. Gần 6 giờ, Quỳnh dọn dẹp đồ đạc, rời khỏi phòng. Bước ra cổng công ty, Quỳnh đã thấy Khoa ngồi trong oto đợi sẵn, anh nở nụ cười:

- Chào Quỳnh!

- Chào Khoa!

Quỳnh nhanh nhẹn bước về phía chiếc oto sang trọng, Khoa mở cửa cho cô, cất lời thân mật

- Quỳnh lên xe đi

- Cảm ơn Khoa nghen!

Khi cả hai đã yên vị trong xe, Khoa chậm rãi cho oto lăn bánh. Ngồi trên xe, họ tiếp tục trò chuyện cùng nhau

- Chúc mừng Quỳnh đã có một bộ sưu tập rất ấn tượng

- Cảm ơn Khoa! Bên Công ty Khoa cũng có những mẫu rất đẹp

- Ừ, họ là những người thâm niên, nhưng với Khoa, cũng chưa đột phá lắm

- Mỗi bộ sưu tập sẽ hướng đến thị hiếu mỗi nhóm khách hàng khác nhau, Quỳnh thấy cũng rất đẹp mà!

- Đúng, nhưng bộ sưu tập của bên Khoa vẫn chưa tìm ra được cái mới. Nhìn vào những bộ sưu tập hôm trình diễn sẽ thấy còn trùng lắp. Thời trang phải nắm bắt được xu hướng và không ngừng sáng tạo mới tạo được ấn tượng.

- Ừ! Khoa nên gợi ý tưởng cho họ trước khi thiết kế, có thể họ sẽ thực hiện được.

- Mình đã nói chủ đề, khởi xướng cho họ sự tìm tòi, còn khả năng sáng tạo là của họ, Khoa hơi tiếc là nó chỉ dừng lại ở đó mà chưa có điểm độc đáo.

Chiếc oto dừng lại phía trước một nhà hàng sang trọng, hai người bước vào và tìm một góc khá yên tĩnh. Khi gặp Khoa, Quỳnh luôn có cảm giác thoải mái, không mang áp lực như khi đối diện cùng Nhật Khải, cũng đúng thôi, vì Khoa và Quỳnh là bạn cùng lớp, họ đã trải qua những năm tháng cùng ngồi trên ghế giảng đường và chia sẻ những buồn vui suốt những năm Đại học. Khoa là một người ấm áp, dễ gần chứ không như Khải, nghiêm nghị, khó gần, luôn toát lên vẻ lạnh lùng và kiêu hãnh.

- Quỳnh nè, công việc của Quỳnh ở đó có ổn không?

- Cũng ổn đó Khoa

- Môi trường cũng tốt chứ?

- Cũng tốt, với một người mới chân ướt chân ráo ra trường mà được tạo cơ hội như vậy là tốt rồi – Quỳnh trả lời

- Là vì Quỳnh có tài mà! Họ không tạo cơ hội thì làm sao thương hiệu họ phát triển được.

- Quỳnh cũng không biết nữa, Quỳnh chỉ biết cố gắng vì công việc, Quỳnh cảm ơn họ đã tạo cơ hội cho Quỳnh. Mọi người cũng tốt với Quỳnh

- Lương của Quỳnh ổn không?

- Cũng ổn đó Khoa

Khoa im lặng một lát, anh nhìn Quỳnh rồi đề nghị

- Quỳnh về Công ty Khoa làm đi

Trước lời đề nghị của Khoa, Quỳnh im lặng vài giây, rồi ngập ngừng đáp

- Quỳnh thấy mình chưa cần thay đổi môi trường lúc này, Khoa ạ!

- Công ty của Khoa sẽ trả cho Quỳnh mức lương cao hơn ở đây, Khoa nghĩ nó sẽ tương xứng với năng lực của Quỳnh

Quỳnh có vẻ chần chừ, cô trả lời nhỏ nhẹ

- Mình hẹn Khoa khi khác nếu có duyên!

- Công việc là do mình quyết định, không phải lệ thuộc vào duyên hay không, Quỳnh à!

- Thật sự là Quỳnh cũng thấy môi trường ở đây khá ổn, có thể phát triển được niềm đam mê của Quỳnh, cũng không hẳn chúng ta làm một cái gì đó vì tiền Khoa ạ!

- Cuộc sống ai cũng cần có tiền, người có năng lực càng phải nhận được sự đãi ngộ tương xứng! Đừng nghĩ ai cũng làm vì đam mê, đó là suy nghĩ khi chúng ta còn trẻ thôi, lớn chút, mình sẽ nghĩ khác Quỳnh à!

- Cảm ơn Khoa đã muốn tốt cho Quỳnh, nhưng hiện tại, Quỳnh muốn tự mình vận động để phát triển, Quỳnh chưa có suy nghĩ sẽ dựa dẫm vào ai. Khoa cứ để Quỳnh làm việc ở đây, nếu một lúc nào đó Quỳnh thấy cần thay đổi, Quỳnh sẽ nói với Khoa.

- Ừ! Hy vọng là Quỳnh sẽ nghĩ lại.

- Cảm ơn Khoa!

Quỳnh im lặng ăn xong bữa ăn, Khoa cũng không nói gì thêm nhưng trong lòng Khoa có chút gì đó thất vọng khi không thuyết phục được Quỳnh. Hôm nay Quỳnh cũng không cười nhiều như mọi ngày khi phải rơi vào hoàn cảnh không mong muốn.

***

Trong căn phòng trọ, ngày cuối tuần, Quỳnh ngủ được một giấc khá sâu sau thời gian dốc toàn lực cho tuần lễ thời trang hoành tráng. Điện thoại reo, Quỳnh với tay lấy chiếc điện thoại khi vẫn còn say ngủ. Một dòng tin nhắn hiện lên làm Quỳnh tỉnh giấc “Mẫu S03A, cô đổi lại màu vải, chọn màu Be, thay đổi điểm đính kết và thiết kế ở túi, thay đổi chất liệu vải quàng ở vai. Nộp lại bản thiết kế hoàn chỉnh cho tôi trước 4 giờ chiều”. Quỳnh bất giác vò đầu, gương mặt lộ vẻ khó ở khi ngày nghỉ cuối tuần cũng chưa được thảnh thơi trước lời yêu cầu của vị Tổng Giám đốc. Quỳnh lẩm bẩm “Ngày nghỉ cũng chưa yên, làm như mình là người máy”. Miệng nói nhưng chân Quỳnh đã chạy vào tận phòng tắm để đánh răng súc miệng, cô vội mặc bộ trang phục gọn nhẹ rồi tất tả chạy ra khỏi căn phòng trọ.

Bước vào phòng làm việc, Quỳnh ngồi nhanh vào máy tính, những bản thiết kế được bật lên, với cô, công việc vẫn là điều làm cô chú tâm và tập trung triệt để. Những cú click chuột, ánh mắt chăm chú vào bản mẫu, hết mẫu trên máy tính, cô lại bước xuống phía bàn, chỉnh sửa những mẫu vẽ tay. Mì ly là món để lấp cái bụng đói cho qua buổi trưa khi công việc đang gấp rút.

4 giờ chiều, bản thiết kế đã hoàn thành và đặt ngay ngắn trên bàn Nhật Khải.

- Dạ, bản thiết kế theo yêu cầu của Tổng giám đốc ạ!

- Xong rồi à?

- Dạ vâng!

Nhật Khải im lặng, anh cầm bản thiết kế mẫu nhìn sơ lược. Quỳnh hồi hộp theo từng ánh nhìn của Khải hay từng cái nhíu mày. Tim cô đập thình thịch vì không biết có phải chỉnh sửa gì nữa hay không. Sau một hồi nhìn mẫu thiết kế, Khải cất giọng chậm rãi:

- Cô tiếp thu cũng tốt đấy!

Quỳnh khẽ bật tiếng thở mạnh, lòng nhẹ nhõm

- Dạ, em cảm ơn Tổng Giám đốc. Ổn chưa ạ!

- Tạm thời là vậy, khi lên bản thử nghiệm cho người mẫu, có thể chỉnh sửa lại nếu cần.

- Dạ vâng!

Nhật Khải xếp bản thiết kế lại, anh đứng lên bước ra khỏi bàn làm việc và đề nghị

- Muộn rồi, cô đi ăn tối với tôi

- À, dạ em có việc rồi Tổng Giám đốc, hẹn Sếp khi khác nhé!

- Tôi cần trao đổi thêm công việc với cô. Và cô cần đi theo tôi.

- Ơ…

Quỳnh mở tròn mắt ngơ ngẩn khi nghe Nhật Khải nói vậy, nhưng với vị trí một nhân viên, cô cũng đành phải lủi thủi đi theo mặc dù trong lòng không hề thoải mái. Vẫn là một buổi chiều nhộn nhịp, vẫn là cái nhà hàng quen thuộc và góc ngồi cũ. Xem ra Tổng Giám đốc Khải ưa chuộng những thứ quen thuộc hơn là điều mới mẻ. Họ vừa ăn vừa bắt đầu câu chuyện trong không gian trầm lắng. Có lẽ vì sự nghiêm nghị của Khải mà  tâm trạng Quỳnh luôn trong trạng thái hồi hộp khi phải ngồi đối diện vị Tổng tài lạnh lùng quyền lực.

- Vài hôm nữa, tôi đi công tác ở Pháp

- Dạ vâng!

- Cô chuẩn bị cho tôi một số nội dung, các bản mẫu thiết kế theo Kế hoạch đưa ra thị trường trong tháng chín.

- Dạ vâng!

- Nghiên cứu thị trường khi đưa mẫu ở Pháp về Việt Nam.

- Dạ vâng!

- À, mà cô nói tối nay cô bận việc gì?

- Dạ, chỉ là việc riêng thôi ạ!

- Ừm, dù bận gì cũng phải tập trung những gì tôi đã dặn đấy nhé!

- Dạ vâng, thưa Tổng Giám đốc!

- Sao cô cứ vâng, dạ suốt nhỉ? Không có gì để nói à?

- Dạ,…

- Lại dạ

- Dạ, em…

- Thôi, cô ăn đi, khi nào về, tôi sẽ gửi cô đi học một khóa giao tiếp.

- Ơ! Có cần không, thưa sếp?

- Sao lại không? Người như cô cứ như cái máy, chỉ biết vâng, dạ, ngoài ra, tôi không nghe cô tâm sự gì về bản thân, công việc, gia đình…cô không thấy những điều đó thú vị hơn à?

Quỳnh im lặng, cô cố nuốt cho xong phần thức ăn mà không biết phải mở lời thế nào bởi cô chỉ quen làm theo mệnh lệnh của ngài sếp Tổng, mỗi khi gặp anh, cô cũng chỉ nghe lời ra lệnh, chỉ đạo rồi vội vã làm theo, đã bao giờ cô có thời gian, tâm trí mà nghĩ đến việc nói về gia đình hay điều gì khác. Thấy cô im lặng, Nhật Khải khẽ bật một tiếng thở dài. Đặt ly nước xuống bàn, anh nhìn cô một hồi rồi nói tiếp:

- Sao lúc nào trông cô cũng có vẻ căng thẳng vậy?

- Dạ, vì đang lúc ăn, nên em cũng không biết nói gì, thưa sếp!.

- Thế cô nhìn xem, người ta ăn uống với nhau, vẫn nói chuyện được mà. Bàn ăn vẫn là nơi để giao tiếp đấy.

- Dạ vâng!

Khải im lặng chờ Quỳnh ăn xong, anh không nói gì thêm vì anh nghĩ, có nói gì chắc Quỳnh cũng chỉ vâng với dạ. Sau khi kết thúc bữa ăn, Khải thanh toán hóa đơn rồi lẳng lặng đứng dậy bước đi, không nói gì với Quỳnh, cô vội lẽo đẽo đi theo sau lưng Khải, lần nào cũng vậy.


Ảnh minh họa. Nguồn internet
Ảnh minh họa. Nguồn internet

Hôm nay, Khải không về ngay công ty như mọi lần, khi đi ngang một cái ghế đá cạnh công viên, cách công ty vài trăm mét, Khải ngồi xuống đó, Quỳnh ngạc nhiên, cô đứng yên một hồi nhìn Khải cho đến khi anh lên tiếng:

- Cô ngồi xuống đi, đứng đó làm gì?

Quỳnh ngập ngừng, ấp úng:

- Dạ…

- Tôi có phải con cọp đâu mà cô sợ

Trước tình thế khó xử vì phải ngồi cạnh Khải, nhưng Quỳnh cũng không còn cách nào khác, cô cũng lẳng lặng ngồi xuống ghế đá cạnh Khải trong lúc Khải vẫn hướng ánh mắt nhìn về phía trước quảng trường, nhìn ngắm phố xá về đêm.

- Ở đây không phải quán ăn, cô có thể nói chuyện được rồi chứ?

- Dạ, Tổng giám đốc có gì cần hỏi thì em sẽ trả lời ạ!

- Không phải là hỏi và trả lời mà cô phải chủ động nói chuyện, cô không phải con rô bốt mà cứ phải đợi người ta bấm nút.

Khải thở phì, ra vẻ bất lực trước cách giao tiếp của Quỳnh

- Trông cô chán thế nhỉ!

Quỳnh vẫn im lặng, dường như cô có chút gì đó tủi thân khi nghe câu nói của Khải, một cô gái miền quê nghèo lên Thành phố để học và làm việc, cô không quen với lối sống xa hoa, cũng không khéo nói để được lòng, cuộc sống quanh cô chỉ lặng lẽ với niềm đam mê thiết kế, cô chỉ thấy vui khi nhìn những mẫu thiết kế được hoàn thành, đẹp rực rỡ trên thân hình người mẫu, khi đó người ta thấy ánh mắt Quỳnh trong veo, nụ cười xinh như thiên thần của cô có dịp tỏa sáng hơn bao giờ hết.

- Khi tôi đi công tác, có vấn đề gì khó khăn thì nhắn lại cho tôi. Cô phải tập cách giao tiếp cởi mở hơn, vì cô không phải chỉ rúc mãi trong phòng thiết kế đâu.

- Dạ, rất mong được Tổng giám đốc chỉ bảo – Quỳnh lễ phép

Khải im lặng một hồi, mắt vẫn nhìn vào khoảng không gian tĩnh lặng khi thành phố về đêm, dường như anh luôn cảm thấy thư thả khi nhìn ngắm những dòng xe và tận hưởng không khí mát mẻ của phố phường khi đêm xuống.

- Bố mẹ cô bao nhiêu tuổi rồi?

- Dạ, đã ngoài sáu mươi cả rồi ạ!

- Cô có mấy anh em?

- Dạ hai ạ!

- Cô là chị lớn à?

- Dạ vâng!

- Cuộc sống gia đình cô ở quê vẫn ổn chứ?

- Dạ, cũng ổn ạ!

- Ừm! ông bà cũng già rồi, khi nào có thời gian rỗi, cô cũng nên về mà thăm bố mẹ.

- Dạ, em cũng muốn vậy

- Muốn mà sao không về?

- Dạ, vì công việc chưa về được ạ!

Khải lại bật một tiếng thở dài, anh nhìn cô rồi nghiêm giọng

- Công việc quan trọng, nhưng bố mẹ cô quan trọng hơn, họ già rồi đấy!

Quỳnh cúi đầu im lặng, cô không thể nói gì, mỗi khi nhắc đến bố mẹ, lòng cô lại đầy những cảm xúc không thể diễn tả bằng lời, là tình thương, là nỗi bùi ngùi khi nhớ đến cái dáng gầy gầy của bố với giỏ cơm mỗi sáng lên đồi ngô, là mẹ với chiếc áo sờn bạc khi vào rừng hái măng tre và thảo quả. Ngôi nhà gỗ cũ nằm giữa cánh đồi cheo leo thơm mùi khói lá khi gió đổ về chiều. Ký ức về ngôi nhà đơn sơ nơi miền quê nghèo hẻo lánh nhưng bình yên như vạt nắng, lại hiện về ngổn ngang, giữa ánh đèn lung linh nơi phố thị.

- Gì thế? – Khải hỏi khi thấy Quỳnh cứ cúi đầu im lặng

- Dạ, không có gì ạ! – Cô khẽ lắc đầu che giấu cảm xúc của mình

- Tuần sau, cô cứ về quê với ông bà, cô cũng đã vất vả một thời gian rồi. Nên nghỉ ngơi, thư giãn.

- Dạ, em cảm ơn Tổng giám đốc

Khải im lặng không nói gì, anh đứng dậy rồi bước thong dong trên con đường, về lại công ty. Quỳnh cũng lủi thủi đi theo sau lưng Khải nhưng trong lòng cô lần này có một cảm giác hạnh phúc kỳ lạ khi nghĩ về ngôi nhà nhỏ có cây xoan đào trước sân, được ngồi ăn bữa cơm đậm đà hương vị miền quê với rau quả trong vườn.

Tuần lễ Khải đi công tác ở Pháp cũng là lúc anh cho Quỳnh về thăm nhà sau một thời gian miệt mài công việc. Khi Quỳnh được gặp lại bố mẹ, nghe mùi thơm của món canh rau vườn và cá kho thơm nức mũi, bộ đồ vải bông đơn giản, Quỳnh ra vườn hái rau, thu hoạch trái cây cùng làm bữa cơm với bố mẹ, những ngày về lại quê nhà là những tháng ngày vô cùng hạnh phúc, bởi đó là lúc cô được trở lại tuổi thơ hồn nhiên, không phải tất bật với những mớ công việc bù đầu, những bữa cơm tạm bợ, gục đầu ngủ trên bàn làm việc. Về quê, Quỳnh được nằm trên bộ ván gỗ mát rượi, nghe gió thổi từ bốn bề sơn mộc, lùa vào ngôi nhà lúc nào cửa cũng mở toang, vừa nghe gió mát, vừa thưởng thức mùi hương của hoa cỏ quanh nhà, thật không có gì an nhiên, tự tại cho bằng.

***

Gần hai năm ra trường và bước vào con đường kinh doanh, điều hành quản lý, Khoa trở thành một giám đốc điều hành công ty của gia đình với quy mô lớn, thương hiệu trải rộng nhiều tỉnh thành trong nước. Anh vẫn miệt mài với công việc, nỗ lực bản thân và vẫn giữ mối quan hệ thân thiết với Quỳnh dù hai công ty vẫn được xem là đối thủ cạnh tranh trong ngành thời trang may mặc. Một ngày, khi công ty Thời trang Khoa Trần vừa tan họp, bà Thoại Quyên – mẹ của Khoa bước vào phòng làm việc của Khoa, các nhân viên vội lễ phép cúi chào. Thoại Quyên là người đàn bà xinh đẹp, một doanh nhân thành đạt. Ở bà luôn toát lên vẻ quyền lực và sang trọng của một mệnh phụ phu nhân. Khoa ngạc nhiên khi thấy mẹ bước vào, cậu vội rời bàn làm việc, bước ra chào mẹ.

- Mẹ, sao hôm nay mẹ lại đến đây?

- Mẹ có việc muốn gặp con

- Chuyện gì quan trọng mà mẹ phải thân chinh đến tận phòng con vậy?

Bà Thoại Quyên đặt chiếc túi xách trăm triệu lên bàn khách, bà ngồi xuống ghế, vắt chéo chân, khẽ nở nụ cười

- Mẹ đến đây, mời con đi ăn cùng với một người đặc biệt

Khoa nhíu mài, gương mặt lộ vẻ ngạc nhiên

- Ai vậy mẹ?

- Một người, mẹ chắc là con sẽ thích

- Mẹ làm con bất ngờ quá!

- Không có gì, con thu xếp đi, rồi đi cùng với mẹ

- Lúc khác được không mẹ? Con đang bận việc chút

- Không, mẹ hẹn người ta rồi. Con cứ để công việc ở đó, khi khác giải quyết.

- Kìa mẹ! Sao lại đột ngột thế? – Khoa lộ vẻ không được hài lòng

- Không có gì đột ngột cả. Con không nên bỏ lỡ ngày hôm nay. Nhanh lên, họ đang chờ

Bà Thoại Quyên nói dứt lời thì đứng dậy, phong thái tuy vội nhưng vẫn thật sang trọng và quý phái. Bà bước ra ngoài, không đợi Khoa nói gì thêm. Dù lòng Khoa không mấy thoải mái nhưng anh cũng đành phải nghe theo lời mẹ.

Dọn dẹp lại góc bàn, Khoa rời phòng làm việc, bước nhanh ra sảnh, cậu đã thấy bà Quyên đứng đợi sẵn cạnh chiếc oto, tài xế vội vã bước vào trong xe. Bà Quyên mỉm cười khi nhìn thấy Khoa, bà đưa tay, ra hiệu

- Đi nào, con trai!

Hai mẹ con đi về phía chiếc oto tiền tỷ đã được tài xế đợi sẵn. Chiếc xe lăn bánh rời đi khi thành phố đã lên đèn.

Chiếc oto dừng lại phía trước một nhà hàng sang trọng theo kiến trúc châu Âu, bà Quyên bước xuống xe, điềm nhiên đi vào bên trong đại sảnh, Khoa đi theo cạnh mẹ cho đến khi họ dừng lại trước một bàn ăn bày trí sang trọng, một cô gái đã ngồi đợi sẵn, khi thấy bà Quyên cùng Khoa bước đến, cô gái đứng dậy chào bằng một nụ cười tươi tắn, ánh mắt cô nhìn Khoa đầy lúng liếng. Lúc này, Khoa ngầm hiểu điều mà mẹ anh cho rằng bất ngờ, có lẽ là người khách này chăng.

- Chào cô!

- Dạ em chào anh!

Sau khi đôi bạn trẻ chào nhau, bà Quyên mới mỉm cười lên tiếng

- Giới thiệu với con, đây là Diễm My, giám đốc nhân sự của công ty Thiên Hà. Con gái rượu của đại gia ngành hóa học Hoàng Vương.

Sau khi giới thiệu về cô gái lạ, bà Quyên quay sang Diễm My, nở nụ cười đầy trìu mến

- Giới thiệu với con, đây là con trai duy nhất của bác, Trần Minh Khoa, giám đốc công ty thời trang Khoa Trần. Rất vui nếu hai con kết thân với nhau.

Diễm My khẽ nở nụ cười, gương mặt cô gái thoáng vẻ ửng hồng trên đôi gò má mịn màng, làn da xinh đẹp, Diễm My đúng là một cô gái mang vẻ đẹp hiếm có, vừa đài các, vừa kiêu sa kiều mị. Mái tóc xoăn dài phủ lên bờ vai thon, ánh mắt lúng liếng trông cô không khác gì một nàng công chúa bước ra từ cổ tích.

- Rất vui khi được làm quen với em! – Khoa nở nụ cười

- Dạ, em cũng vậy!

- Nào! Chúng ta vào bàn ăn đi.

Bà Quyên khẽ nhắc, họ cùng ngồi vào bàn ăn đã bày trí sẵn dành cho tầng lớp thượng lưu giàu có. Những câu chuyện được gợi mở xoay quanh công việc làm ăn của giới doanh nhân thành đạt, về gia thế, thân tộc,.. đều được hai bên chia sẻ một cách tự hào.

- Sắp đến đây, Khoa sẽ được bầu vào chức Phó chủ tịch Hội đồng quản trị công ty cổ phần Đại Thắng kiêm Giám đốc công ty thời trang may mặc Khoa Trần. Tương lai cậu ấy sẽ vô cùng sáng lạng con gái ạ!

- Dạ vâng! Con nhìn thấy tài năng và sự đĩnh đạc của anh ấy qua từng cử chỉ bác ạ!

- Cảm ơn em! – Khoa nhẹ giọng một cách khiên cưỡng

Khoa luôn giữ một giọng nói nhẹ nhàng bình thản trong suốt buổi trò chuyện. Trong khi bà Quyên luôn trong tâm thái trìu mến, tình cảm với Diễm My thì Khoa dường như chỉ trả lời những câu xã giao không đi sâu vào công cuộc khai thác hay khám phá đời tư, cậu chỉ lẳng lặng ăn vài món cho có lệ rồi uống cạn ly rượu vang đắt tiền.

- Con thường xuyên ghé công ty chơi nhé! Bác sẽ rất vui nếu được đón con đến thăm công ty Khoa Trần. – Bà Quyên mở lời thân mật

Diễm My nở nụ cười bẽn lẽn, cô khẽ gật đầu đồng ý trong khi Khoa lại có vẻ không mấy phấn khởi, lời nói ra nghe như lãng tránh

- À, thật ra anh cũng khá bận My à! Nếu em ghé công ty, có lẽ em chỉ thấy anh lao đầu vào công việc.

- Dạ vâng, không sao đâu!

Bà Quyên khẽ nhíu mài khó chịu khi nghe Khoa nói vậy nhưng bà vẫn giữ giọng trầm ấm và từ tốn:

- Diễm My ghé công ty là vinh hạnh, con nên dành thời gian để đón cô ấy!

Rồi bà quay sang Diễm My, đặt bàn tay lên tay cô gái, nở nụ cười trìu mến

- Con cứ đến chơi, khi nào đến, bác sẽ đón con! Thế nhé!

- Dạ vâng ạ!

Diễm My nhoẻn miệng cười, sự hài lòng của bà Quyên hiện rõ trên gương mặt, còn riêng Khoa, anh vẫn lịch thiệp xã giao nhưng không quá vồn vã. Ánh đèn vàng ấm cúng và những bản nhạc ngoại quốc vang lên phục vụ thực khách, không gian căn phòng sang trọng vẫn tiếp nối trong những câu chuyện của giới thượng lưu.


Ảnh minh họa. Nguồn internet
Ảnh minh họa. Nguồn internet

Những ngày sau đó, Diễm My vẫn luôn được bà Quyên nhắc đến mỗi khi có mặt Trần Khoa, dường như bà đã ngấm ngầm chọn Diễm My làm cô con dâu sau khi cậu con trai đã lớn và thành đạt, vây quanh là nhiều bóng hồng theo đuổi. Sợ con trai chọn nhầm người, nên bà Quyên đã chọn Diễm My, một cô gái xinh đẹp, gia đình trâm anh thế phiệt cho Khoa. Thế nhưng trái ngược với sự nhiệt tình của mẹ, Khoa không tỏ thái độ đặc biệt nào đối với Diễm My, mỗi khi gặp cô, anh thường cáo bận hoặc trò chuyện một cách qua loa, miễn cưỡng.

Hôm nay là ngày cuối tuần, khi Khoa đang sắp xếp công việc còn sót lại để ra về thì anh nhận được điện thoại, nhìn vào màn hình, anh thấy cuộc gọi với cái tên quen thuộc “Diễm My”.

- Chào em! Anh nghe!

- Hôm nay anh không bận chứ?

- Có gì không em?

- Mình đi ăn tối nhé!

- À, anh có chút việc đã hẹn với đối tác, hẹn em khi khác nhé!

- Vậy à? Tiếc thật.

- Ừ! Giờ anh đi. Chào em nhé!

- Dạ vâng! Chào anh!

Khoa tắt máy rồi thở mạnh một tiếng như bung được một áp lực ra khỏi lồng ngực. Anh vội vã bước ra khỏi phòng làm việc và chạy xuống lầu. Chiếc oto bóng loáng lướt nhanh, hòa vào dòng người đông đúc của khu thành đô sầm uất và dừng lại ở một ngôi nhà nhỏ nơi con phố tĩnh lặng. Khoa nhìn đồng hồ, cánh cửa mở ra, Quỳnh bước về phía chiếc xe đợi sẵn. Chiếc kính xe hạ xuống, giọng Khoa vui vẻ:

- Lên xe đi Quỳnh

- Hôm nay Khoa đến sớm vậy?

- Ừ! Xong việc sớm thì đến sớm. Sợ Quỳnh chờ lâu.

Quỳnh bật cười, chiếc xe vẫn lướt đều trên con phố sáng đèn, rẽ vào một con đường vắng hơn, có một khu công viên nhiều cây xanh, nơi mà hai người bạn trẻ vẫn thường lui đến khi còn là sinh viên đại học. Một bịch bánh ngô phô mai, cây kem nhỏ bốc khói là món ăn mà Quỳnh yêu thích, được Khoa mua mang lại. Họ ngồi cạnh nhau trên một chiếc ghế đá, nghe gió thổi mát rượi trong khuôn viên đầy cây xanh, không gian về đêm ở một góc công viên giữa lòng thành phố thật bình yên, thanh tịnh.

- Công việc của Khoa mấy nay ổn chứ?

- Vẫn nhiều lắm Quỳnh à! Đang thăm dò thị trường để có buổi ra mắt một thương hiệu mới.

- Ừm, bên Quỳnh cũng vậy. Sếp Tổng đang đi công tác, khi về chắc sẽ nhiều cái mới.

- Thế à?

- Ừ! Quỳnh vừa về quê thăm gia đình, nhân lúc sếp Tổng đi công tác.

- Ừ, công việc Quỳnh hiện tại vẫn ổn chứ?

- Cũng ổn Khoa à. Nhưng mình cũng đang có một vài ý tưởng về các mẫu thời trang Thu Đông sắp đến.

- Vậy à?

Ngừng  một lát, Khoa hỏi Quỳnh bằng một giọng như thăm dò

- Sếp Tổng tốt chứ Quỳnh?

- Cũng tạm ổn, khá lạnh lùng và hơi kiêu mạn.

- Thế à?

- Có gì không Khoa?

- Không, Khoa chỉ hỏi vậy thôi.

Bịch bánh ngô thơm lừng trên tay Quỳnh đã vơi đi một nửa, trông cô ăn thật thích thú với đôi mắt trong veo, Quỳnh ngước nhìn lên trời, đôi mắt nheo lại khi cười, vẻ đẹp của Quỳnh hồn nhiên, trong trẻo như áng mây trời, khác với vẻ đẹp đài các, kiêu sa và quyến rũ của Diễm My. Hai người bạn trẻ đi bộ trên con đường thoáng mát, nhìn những người đi bộ tập thể dục, khiêu vũ cùng nhau. Thỉnh thoảng, Khoa vẫn hẹn Quỳnh đi bộ trong công viên, một sở thích và thú vui của đôi bạn trẻ từ khi còn ở trường Đại học, những lúc đó, Khoa như lột bỏ khỏi mình lớp vỏ ngoài của một thiếu gia giàu có để đồng hành cùng Quỳnh như một cậu sinh viên ngày trước. Sau khi đi bộ cùng Quỳnh, Khoa đưa Quỳnh đến một quán ăn để ăn tối cùng nhau. Buổi hẹn kết thúc, họ ra về, chiếc xe rời đi, nhưng lúc này, có một ánh mắt nhìn theo, ẩn chứa trong đó sự ngỡ ngàng và hờn trách.

Sáng hôm sau, khi Khoa vừa tan buổi họp Hội đồng quản trị, cậu về phòng, vừa đặt cốc café xuống bàn làm việc, Khoa đã thấy bóng mẹ đi vào, hôm nay, trông sắc mặt của bà Quyên rất khác. Bà đặt chiếc túi xách xuống bàn khách, từ tốn ngồi đối diện Khoa, cất giọng đanh lạnh.

- Con đi với ai vào tối hôm qua vậy?

Khoa ngạc nhiên khi nghe bà Quyên đặt câu hỏi, sau vài giây ngớ người, cậu trả lời một cách miễn cưỡng

- Sao mẹ lại hỏi vậy? Có chuyện gì à?

- Con trả lời câu hỏi của mẹ, đừng giả vờ.

- Con có giả vờ gì đâu.

- Vậy trả lời mẹ, cô gái hôm qua đi cùng con là ai?

- Mẹ vào đây chỉ để truy tìm về cô gái hôm qua thôi à?

- Đúng, con trả lời cho mẹ. Cô ta là ai mà con lại từ chối gặp Diễm My để đi cùng cô ta?

- Mẹ, con lớn rồi mà, việc con gặp ai cũng phải được sự đồng ý của mẹ hay sao?

- Con có biết Diễm My đến tận đây là một vinh hạnh cho chúng ta không?

- Con không quan tâm – Khoa lắc đầu ra vẻ thất vọng

- Con không quan tâm nhưng mẹ quan tâm, hãy khôn ngoan lên, đừng tùy tiện như vậy.

- Con đã làm gì đâu nào! Sao hôm nay mẹ lại nói những lời như vậy? – Khoa tỏ vẻ bất lực và thái độ bất đồng

- Con hãy nhớ, con là Phó Chủ tịch Hội đồng quản trị một tập đoàn triệu đô.

- Thì đã làm sao hả mẹ?

- Thì người phụ nữ đi cạnh con, cũng phải tương xứng với con. – Bà Quyên buông từng lời sắc lạnh và ánh mắt như cảnh cáo.

Khoa bật tiếng thở dài và ngồi xuống bàn làm việc, cậu lật những chồng hồ sơ và nhìn chăm chú vào đó như để lãng tránh những lời lẽ khó chịu và áp đặt của bà Quyên.

- Dù con có là ai, con cũng là con của mẹ, hãy ngoan ngoãn mà nghe lời mẹ.

Bà Quyên nhẹ giọng đầy ẩn ý, dứt lời thì bà đứng dậy đi về phía cửa phòng trong khi Khoa vẫn im lặng chăm chú vào bản tài liệu.

- 5 giờ chiều mai, con hãy thu xếp mà đi ăn tối cùng Diễm My, đừng để con bé hờn dỗi phật lòng.

Bà Quyên buông những lời mệnh lệnh trước khi bước ra khỏi cửa phòng, cánh cửa đóng lại, không gian bỗng giãn ra sau khi bị cô đặc bởi sự xuất hiện của bà Quyên. Khoa hớp ngụm café, thở phì một tiếng như trút đi áp lực rồi ngã đầu ra ghế, chiếc ghế xoay về phía cánh cửa kính có tấm rèm voan mỏng, nhìn ra cửa, đèn đã giăng rực rỡ trên những tòa cao ốc. Đầu Khoa bỗng trống rỗng, mông lung. Anh tự hỏi “Diễm My, Diễm My là ai lại bước vào cuộc sống của anh và gây ra những điều xáo trộn?” Bỗng dưng Khoa thấy ngột ngạt khi nghĩ đến hình ảnh kiều diễm với má hồng, son đỏ và cặp mắt lúng liếng đầy ẩn ý khi nhìn Khoa, nó khác hẳn nét tự nhiên dễ chịu của Quỳnh, và trỗi lên trong lòng Khoa một cảm giác bất an khác khi anh nghĩ “Diễm My đã nói gì với mẹ anh mà hôm nay bà lại có thái độ lạ lùng như vậy?” Khoa khẽ nhíu mày, trong lòng Khoa, Diễm My bỗng trở thành cô gái tọc mạch, nhỏ nhen không như vẻ ngoài cao sang mà anh từng thấy.


Ảnh minh họa. Nguồn internet
Ảnh minh họa. Nguồn internet

***

Một tháng trôi qua, Nhật Khải về nước sau chuyến công tác ở nước ngoài. Đón anh ở sân bay, ngoài người thân trong gia đình, còn có một vài vị lãnh đạo công ty. Quỳnh không có mặt ở sân bay nhưng cô cũng bật một tin nhắn gửi đến Khải để chào đón sếp. Tin nhắn không thấy hồi âm, có lẽ vì anh đang bận rộn tiếp những lãnh đạo và đối tác.

Quỳnh thở phì một tiếng, mái tóc mai trên trán bật tung lên, đôi mắt to tròn của cô nhìn ra hướng ban công phòng làm việc, những chậu hoa Pansee tím đang nở nhẹ nhàng, đong đưa trong gió. Hôm nay có những ý tưởng mới mà Quỳnh vừa nảy sinh trong đầu để đưa lên bản thiết kế, Quỳnh hy vọng nó sẽ được đón nhận trên thị trường. Cô ăn vội ly mì vừa nấu, rồi bắt đầu dán mắt vào màn hình máy tính.

“Cộc! cộc!”

Tiếng gõ cửa làm Quỳnh giật mình, nhìn ra phòng, cô ngạc nhiên, mắt mở to tròn khi thấy Tổng giám đốc Nhật Khải đang đứng phía trước cửa.

- Dạ, em chào Tổng giám đốc!

Nhật Khải không nói gì, anh bước vào phòng, nhìn quanh một lượt rồi bước lại phía Quỳnh

- Lại ăn mì ly à?

- Dạ,…

- Công việc ổn không?

- Dạ cũng ổn ạ!

- Cô về sớm đi, vài hôm nữa công việc sẽ nhiều đấy!

- Dạ vâng!

Khải im lặng, anh lấy ra từ trong chiếc cặp một cái bọc bằng vải lụa, đặt lên bàn Quỳnh

- Tặng cô

- Dạ! Sếp cho em à?

- Mới lần đầu nhận quà à?

- Dạ không, em hơi ngạc nhiên

- Lúc nào cô cũng như nai con, nhìn thế giới bằng cặp mắt ngơ ngác

Quỳnh im lặng không nói gì, Khải nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu rồi quay đi, Quỳnh len lén nhìn theo phía Khải cho đến khi bóng lưng anh khuất sau cánh cửa. Lúc này, Quỳnh mới mở chiếc túi ra, sự ngạc nhiên của cô càng nhiều hơn, một chiếc váy màu Be, nhẹ nhàng có đính hoa ở cổ. Quỳnh đoán là nó khá đắt tiền với thương hiệu Louis Vuitton nổi tiếng. Cô vội thu dọn đồ đạc để ra về, hôm nay, cô bỗng dưng có một cảm xúc kỳ lạ, như một người vừa có thêm nguồn năng lượng, cô về sớm để chuẩn bị cho công việc trong vài hôm nữa, sau chuyến công tác của sếp Tổng, chắc chắn mọi người sẽ phải áp lực rất nhiều.

***

Hôm nay là ngày thứ bảy, Quỳnh vừa hoàn tất một số mẫu vẽ tay trước khi đưa qua bản thiết kế để lên demo cho người mẫu. Điện thoại reo, Quỳnh nhìn vào điện thoại, một số điện thoại lạ hiện lên, cô bắt máy, mắt vẫn còn dán vào các mẫu thiết kế trên bàn làm việc.

- Alo!

- Chào cô!

- Dạ, xin lỗi, cô là ai?

- Xin giới thiệu với cô, tôi là mẹ của Trần Khoa

- Dạ, cháu  chào bác!

- Tôi muốn gặp cô, hẹn cô lúc 6 chiều nhé!

- Dạ, bác gặp cháu có việc gì không ạ?

- Tất nhiên là có việc rồi, cô nghĩ tôi rảnh rỗi để hẹn cô mà không có lý do à?

- Dạ, cháu không có ý đó

- Vậy nhé! Chào cô

Người phụ nữ tắt máy mà không để Quỳnh nói gì thêm. Cô im lặng với những dòng suy nghĩ chạy dọc trong đầu. Tại sao mẹ Khoa lại gọi cho cô? Có chuyện gì liên quan đến Khoa chăng? Quỳnh thấy có điều gì đó khó hiểu lẫn bất an. Cô khẽ bật một tiếng thở mạnh, cảm giác căng thẳng được giảm bớt phần nào.

Chiều, Quỳnh tranh thủ thu xếp công việc để đến chỗ hẹn theo lời đề nghị của người đàn bà được cho là mẹ của Khoa. Điểm hẹn là một quán café sang trọng. Quỳnh bước vào một phòng café đặt trước, lúc này một người đàn bà sang trọng bước lại phía cô, mỉm cười:

- Cô là Quỳnh phải không?

- Dạ đúng, thưa bác!

- Mời cô qua đây

Quỳnh đi theo người đàn bà đến một góc bàn gần cuối phòng, họ ngồi xuống. Người phụ vụ mang một menu nước uống đưa cho họ.

- Cho tôi một ly capuchino – Người đàn bà cất giọng ngắn gọn

- Cho tôi một trà táo đỏ nóng.

Quỳnh lén nhìn người đàn bà đang ngồi đối diện, gương mặt người phụ nữ sắc sảo được trang điểm kỹ lưỡng, lộ ra vẻ đẹp của người quyền thế với mái tóc búi cao, làn da trắng được điểm tô bằng những món trang sức đắt tiền. Bà nhìn Quỳnh với ánh mắt khó hiểu, nhưng Quỳnh cảm nhận đó như một kiểu dò xét và không có phần thân thiện.

- Trông cô cũng xinh xắn – Bà Quyên khẽ nhận xét bằng giọng lạnh lùng

- Dạ cháu cảm ơn bác! - Quỳnh nhẹ nhàng lễ phép

Bà Quyên mỉm cười, hỏi tiếp:

- Cô sống ở đây với ai?

- Dạ một mình, thưa bác!

- Cô đã có nhà hay ở trọ?

- Dạ cháu ở trọ

Bà Quyên im lặng nhìn cô, bà chậm rãi cất lời

- Cô có biết Khoa là một Phó Chủ tịch hội đồng quản trị, kiêm Giám đốc một tập đoàn triệu đô không?

- Dạ cháu không biết ạ

Bà Quyên bật một tiếng cười khẩy nhếch mép

- Thế à?

Quỳnh im lặng, lúc này bà Quyên buông những lời sắc lạnh như cảnh cáo:

- Cô hãy biết cô là ai, và đừng gặp con trai tôi nữa. Đừng để con dâu tôi phải phật lòng khi thấy con trai tôi đi với cô.

- Thưa bác, cháu và Khoa chỉ là bạn học

- Tôi không cần biết điều đó, tôi yêu cầu cô từ hôm nay, hãy tránh xa con trai tôi ra, con dâu tôi là trâm anh thế phiệt, còn cô…

Bà Quyên nhìn Quỳnh bằng cặp mắt có vẻ xem thường, trong khi Quỳnh chỉ im lặng không trả lời

- Nếu cô cần tiền, thì đây, bao nhiêu đây cũng đủ để cô mua một căn nhà mới, đó là món quà tôi dành cho cô một cách tử tế. Đổi lại, cô hãy tránh xa con trai tôi ra.

Một xấp tiền mệnh giá lớn được bà Quyên đặt lên bàn, rồi bà đứng dậy sau khi đã thực hiện xong điều mong muốn. Trước khi ra khỏi cửa phòng, bà không quên buông một câu dằn mặt:

- Nếu cô không ngoan ngoãn nghe lời thì đừng trách tôi nhé!

Quỳnh vẫn im lặng không nói gì, cô chỉ nghe tai mình lùng bùng và đầu óc nóng ran bởi câu chuyện diễn ra quá bất ngờ, đột ngột khiến Quỳnh không biết phải xử lý như thế nào, cô như rơi vào một khoảng không hụt hẫng và bất an, khi thân phận  cô chỉ là một cô nhân viên bé nhỏ, đơn độc một mình nơi thành phố, cô phải đương đầu với những thế lực hùng mạnh và những lời đe dọa, là ánh mắt xem thường khi họ xem mối quan hệ của cô như một trò đổi chác. Một cảm giác cay đắng bao trùm lên cô gái nhỏ. Quỳnh im lặng, sau một hồi, cô lặng lẽ cầm xấp tiền trên bàn bỏ vào túi xách, rồi chậm rãi rời khỏi quán café. Đêm nay thành đô vẫn rực rỡ ánh đèn, phố xá vẫn đẹp như một bức tranh đầy màu sắc dù trong lòng Quỳnh nghe nặng trịch.

Một tuần trôi qua, Quỳnh vẫn tập trung vào công việc cho buổi ra mắt mẫu thiết kế thời trang sắp đến, trong dự án sáng lập thương hiệu Q-Lona, không hiểu sao Tổng giám đốc Khải lại nghĩ ra việc xây dựng thương hiệu thời trang này. Khi hỏi, anh bảo rằng đó là thương hiệu dành cho Beauty Queen, tức nữ hoàng sắc đẹp với tham vọng thương hiệu này sẽ gắn liền với các nữ hoàng nhan sắc trong và ngoài nước. Hôm nay, Quỳnh tháp tùng cùng Tổng giám đốc Nhật Khải đến tham dự một buổi thời trang của nhà thiết kế khá nổi tiếng. Ngồi bên dưới hàng ghế khách mời, Nhật Khải chăm chú theo dõi các mẫu thiết kế, thỉnh thoảng, anh lại quay sang Quỳnh trao đổi vài ý kiến. Cả hai tập trung quan sát các bộ sưu tập, họ không hay biết bên hàng ghế đối diện, Khoa và Diễm My cũng có mặt. Họ không tập trung vào sàn diễn mà lại chú ý đến hai con người mà họ cho là đối thủ cạnh tranh.

***

Quỳnh ôm chồng tài liệu, các mẫu thời trang, những bản mẫu, vải và phụ liệu để thực hiện một mẫu thời trang hoàn chỉnh. Cô gái với niềm đam mê luôn chảy trong máu huyết, niềm yêu thích thiết kế, sáng tạo là động lực cho cô gái sống hết mình cho tuổi trẻ, bên cạnh đó, Quỳnh cảm thấy được tiếp thêm niềm yêu nghề khi có sự quan tâm, hỗ trợ của Nhật Khải, dù chỉ là âm thầm nhưng cô vẫn cảm nhận được điều đó bằng giác quan của một người phụ nữ. Quỳnh lấy một ly bánh gấu định ăn khi cái bụng bắt đầu biểu tình rột rột, lúc này điện thoại Quỳnh chớp nháy, cô nhìn vào thì thấy những dòng tin nhắn của Khải: “Cho vải Kaki và Cashmere vào bộ sưu tập” “Chú trọng tính thanh lịch và sang trọng, tạo điểm chấm phá đặc biệt làm nổi bật trang phục”, “Mẫu giả da thú cho đầm bó sát kèm phụ kiện túi xách, khăn choàng cổ đồng chất liệu vải”, “Bản thắt eo làm bằng vải caro cùng loại”. Quỳnh vội trả lời tin nhắn: “Dạ vâng! Thưa Tổng giám đốc!”


Ảnh minh họa. Nguồn internet
Ảnh minh họa. Nguồn internet

Quỳnh vội vào máy để xem lại các mẫu thiết kế và chỉnh sửa theo lời Sếp Khải. Không gian tĩnh lặng được Quỳnh bật một bản nhạc không lời thư giãn. Sau hai tiếng mài mò chỉnh sửa, các mẫu cũng đã xong. Lúc này, một cô bạn bước vào, thấy Quỳnh đang tập trung dán mắt vào máy tính, cô bạn Nhã Đan cất tiếng hỏi:

- Quỳnh chưa về à?

- Chưa, mình còn nhiều việc quá!

- Đi ăn đi, hôm nay mình cũng về muộn

- À, mình chưa đói, Đan đi trước nhé!

- Cứ để đó đi, tí về mình làm tiếp

- Mình phải gửi mẫu sang cho sếp duyệt gấp

- Vậy à?

- Ừ!

Trong lúc Quỳnh loay hoay để cắm chiếc USB vào máy tính thì bỗng dưng máy tắt nguồn, Quỳnh khẽ nhíu mày, lầm bầm: “Sao lại tắt máy lúc này?”. Quỳnh khởi động lại máy nhưng vẫn không được. Thấy Quỳnh bối rối, Nhã Đan tò mò hỏi:

- Sao thế?

- Tự nhiên máy bị tắt nguồn

- Vậy à? Quỳnh có gấp không?

- Gấp, sếp Tổng đang cần duyệt mẫu

- Vậy qua phòng mình gửi đi.

- Ừ, vậy cho mình mượn nhờ máy nhé!

- Được mà

Được cô bạn mở lời nên Quỳnh vội vã chạy sang phòng bên cạnh, bước đến chỗ bàn làm việc của Nhã Đan, cô vội vã ngồi vào bàn máy rồi hối thúc:

- Đưa USB cho mình

Quỳnh vội đưa USB cho Nhã Đan theo lời đề nghị. Lòng cô nôn nóng khi tối nay, đúng 7 giờ tối, sếp Khải phải duyệt mẫu và điều chỉnh gấp.

- File nào? Chỉ mình xem?

- Đây, file này

Quỳnh chỉ vào một tệp có tên “Q01”, Nhã Đan vội mở lên, những mẫu thiết kế đã được định hình hoàn chỉnh. Cô vội nhắc Quỳnh:

- Quỳnh vào đây gửi cho sếp đi

- Ừ, cảm ơn Đan

Quỳnh ngồi vào bàn, mở hộp thư để gửi file cho sếp Khải, sau vài phút, cô thở phào nhẹ nhõm. Lúc này, Đan hỏi:

- Được chưa Quỳnh?

- Mình gửi rồi

- À, Quỳnh hỏi lại sếp xem đã nhận được chưa, để sếp biết mà kiểm tra email

- Ừ, để mình nhắn cho sếp

Lúc này, Quỳnh vội chạy sang phòng để lấy điện thoại, cô vội vã quay lại phòng làm việc của Nhã Đan, tin nhắn sau khi được Quỳnh gửi đi, vài phút sau, cô nhận được tin nhắn hồi âm của sếp Khải “OK”

- Sếp nhận được chưa Quỳnh?

- Được rồi, cảm ơn Đan nha!

- Không có gì, sao lại khách sáo vậy

- Cũng may là Đan còn ở đây, nếu về hết, mình không biết làm sao

- Có gì đâu. Thôi mình đi ăn nhé!

- Ừ! Đợi mình dọn dẹp phòng rồi đi nhé!

Nhã Đan mỉm cười gật đầu, cô đưa lại USB cho Quỳnh, Quỳnh vội vã quay về phòng thu dọn đồ đạc, sau ít phút thì họ rời khỏi công ty để cùng đi ăn tối.

***

Trong khi ngành thời trang vẫn đang tấp nập và vào mùa cao điểm của các nhà thiết kế. Một buổi chiều cuối thu, hai cô gái ngồi trong một quán café sang trọng vắng người. Nắng cuối ngày rọi vào khung cửa kính làm toát lên vẻ đẹp lãng mạn nơi căn phòng cổ kính. Nhã Đan mỉm cười nhìn cô gái đối diện, đó không ai xa lạ, chính là tiểu thư Diễm My

- Cái cô cần, đã có. – Đan cất giọng tự tin và kiêu hãnh

- Cho tôi xem – Diễm My lạnh lùng

Chiếc laptop bật màn hình, một file ảnh mở ra, Nhã Đan xoay màn hình về phía Diễm My, cô gái nhìn vào những mẫu ảnh với ánh mắt mở to chăm chú và đầy thích thú. Cô nôn nóng:

- Trao nó cho tôi

- Từ từ.

Nhã Đan nói xong thì kéo chiếc máy về phía mình và xếp màn hình lại với nụ cười bí hiểm. Diễm My im lặng như ngầm hiểu, cô mở chiếc ví đắt tiền, lấy ra một xấp đô-la xanh dày cộm, đặt lên bàn.

- Nhiêu đây được chứ?

- Cô có biết những mẫu thiết kế này đáng giá bao nhiêu không? – Nhã Đan khẽ bật cười nhếch mép. Diễm My mím môi rồi lấy một cọc tiền thứ hai đặt lên bàn.

- Nhiêu đây là đủ rồi đấy!

- Cô keo kiệt quá! – Nhã Đan khẽ lắc đầu thất vọng

- Cô thật quá đáng! – Diễm My hậm hực

Nhã Đan không nói gì, cô cầm laptop và đứng dậy với vẻ mặt lạnh lùng. Diễm My vội gọi Nhã Đan trở lại:

- Cô ngồi xuống. Cô biết tôi cần nó mà

Nhã Đan mỉm cười mai mỉa:

- Vậy thì hãy trả công cho tôi xứng đáng

Diễm My mở ví, cô lấy tiếp một xấp đô-la đặt lên bàn, giọng lộ vẻ bực dọc:

- Đây, của cô đây, nó thuộc về tôi rồi chứ?

Nhã Đan mỉm cười cầm những xấp tiền bỏ vào túi xách rồi rút chiếc USB đặt lên bàn

- OK, sòng phẳng.

Nói xong, Nhã Đan đứng dậy bước nhanh ra khỏi căn phòng tĩnh lặng, Diễm My vội cất chiếc USB vào túi xách rồi cũng nhanh chân rời khỏi quán café sang trọng. Thương vụ của họ diễn ra nhanh chóng, không một động tác thừa.

***

Phòng thiết kế công ty Nhật Khải những ngày cao điểm, các nhân viên ai cũng đều tập trung cho thương hiệu sắp ra mắt. Đã hơn một tháng trôi qua, chỉ còn vài ngày nữa, mẫu thiết kế sẽ được đưa vào khâu tạo mẫu. Tin nhắn trong điện thoại của Quỳnh nhận liên tục từ Tổng giám đốc Khải: “Các họa tiết đều phải thực hiện bằng tay, chú trọng đường uốn lượn, các điểm nhấn phải tôn được tính sang trọng, không rườm rà”.

Lúc này, Quỳnh nhận được điện thoại từ một người bạn đồng nghiệp, cô bắt máy và nghe giọng nói gấp:

- Quỳnh ơi, sao lại như vậy?

- Chuyện gì vậy?

- Các mẫu thiết kế của mình, sao lại giống của bên công ty Khoa Trần?

- Là sao? Tôi không hiểu?

- Bạn hãy mở google lên xem đi, sàn diễn thời trang Thu Đông, Bộ sưu tập “Lá Tiên” nhà thiết kế Diễm My, đang trình diễn bộ sưu tập rất giống mẫu thiết kế của mình.

Quỳnh im lặng, cô tắt máy rồi nhập vào từ khóa “Thời trang thu đông, Lá Tiên”. Những hình ảnh hiện ra trước mắt, sàn diễn lộng lẫy với màn vỗ tay không ngớt, ánh đèn flash chớp lên liên tục từ những nhiếp ảnh gia, nhà thiết kế mang tên Diễm My ôm bó hoa đắt tiền, gương mặt rạng rỡ và kiêu hãnh cúi chào khán giả. Mắt Quỳnh căng lên, ánh nhìn như chứa lửa, cô tưởng chừng đầu mình muốn nổ tung. Điện thoại Quỳnh đổ chuông liên tục, cô thoáng nhìn, thấy tên Nhật Khải. Cô vội bắt máy, giọng như mất bình tĩnh.

- Quỳnh, sự việc này là thế nào?

- Tôi không biết!

- Sao lại không biết?

- Nhật Khải, chúng ta đã bị đánh cắp mẫu thiết kế.

- Là sao? Ai đã làm điều này?

Quỳnh im lặng, Khải tiếp tục hỏi qua điện thoại

- Cô có sơ suất nào không?

- Không, tôi không trao đổi mẫu với ai khác ngoài công ty

- Trong công ty, vẫn không loại trừ người nội gián, họ đánh cắp mẫu để bán cho đối thủ.

Sau vài giây im lặng, Quỳnh như nhớ ra điều gì đó, giọng cô trở nên khác lạ

- Tôi nhớ rồi

- Cô nhớ gì? – Nhật Khải hỏi

- Nhã Đan, chính là cô ta.

- Sao cô biết?

- Vì tôi đã gửi mẫu thiết cho Tổng giám đốc từ máy tính cô ấy

- Sao lại gửi bằng máy tính cô ấy?

- Hôm đó máy tính tôi bị hỏng đột ngột, cô ấy đã kêu tôi sang phòng cô ấy để mẫu cho anh, tôi nhớ, khi tôi quay lại phòng lấy điện thoại, tôi đã không rút USB ra khỏi máy và cũng chưa log out ra khỏi email.

Sau vài giây im lặng, Nhật Khải nhẹ giọng trấn an:

- Được rồi, cô cứ bình tĩnh

- Nhưng chúng ta chỉ còn một ít thời gian để trình làng thương hiệu, tôi có thể bình tĩnh bằng cách nào?

- Nếu không bình tĩnh lúc này, cô sẽ làm gì?

- Tôi không biết – Quỳnh trả lời như một người vô hồn

- Cô gái, nếu đây là một trò thử thách, thì cũng là bài học đắt giá cho cô, nhưng đừng để nó lặp lại lần thứ hai.

Giọng Nhật Khải vẫn trầm lặng, đều đều

- Cô hãy tập trung điều chỉnh lại mẫu, tôi sẽ thay đổi thời gian trình làng thương hiệu

- Nhưng đó là tất cả tâm huyết của chúng ta, anh hiểu chứ?

- Cả đời cô chỉ làm được mỗi bộ sưu tập này thôi à?

Sau vài giây im lặng, Nhật Khải trầm giọng:

- Cô nghỉ ngơi đi, có lẽ cô đang bất ổn, nhưng tôi cần một người làm việc bản lĩnh, bình tĩnh trước mọi biến cố. Cô nên nhớ, nghề này vô cùng khốc liệt, không như cô nghĩ.

Quỳnh im lặng, Nhật Khải tắt máy, trong đầu Quỳnh lúc này bỗng dưng trống rỗng, nước mắt cô rơi xuống trong vô thức, sự uất ức, thất vọng khi bao nhiêu ấp ủ và tâm huyết cô đã đổ vào bộ sưu tập này, như một trách nhiệm và tấm lòng cô dành cho Nhật Khải, vì cô nhận thấy hoài bão của Nhật Khải, nhận thấy kỳ vọng của anh đã dồn vào thương hiệu này. Nhưng giờ tất cả đã tiêu tan, những sáng tạo, trí tuệ, tâm huyết của Quỳnh giờ đã về tay một công ty khác. Cô mím môi bật khóc, lần đầu tiên nước mắt cô rơi trong cuộc đời sự nghiệp của mình.


Ảnh minh họa. Nguồn internet
Ảnh minh họa. Nguồn internet

Chiều, Quỳnh rời công ty khi những ánh đèn nội đô đã buông rực rỡ. Cô lặng lẽ bước ra khỏi cổng trong một tâm trạng nặng nề, lúc này, một người bước đến cạnh Quỳnh, cất giọng nhẹ trầm:

- Quỳnh!

Quỳnh quay lại, cô khẽ chau mày khi nhìn thấy Khoa, cô không nói gì, chỉ nhanh chân bước về phía nhà xe như sự lẩn tránh, Khoa nắm tay cô lại thì Quỳnh giật mạnh tay ra, gương mặt cô hằn lên vẻ hậm hực, phẫn uất:

- Quỳnh, sau mấy hôm nay, Quỳnh không gặp Khoa?

- Để làm gì?

- Sao Quỳnh hỏi vậy?

Quỳnh vẫn im lặng, ánh mắt cô vẫn nhìn chằm chặp vào mặt Khoa đầy vẻ oán giận, Khoa như không hiểu chuyện gì

- Quỳnh né tránh Khoa vì điều gì?

- Đừng hỏi nhiều nữa, bạn hãy về nhà với mẹ bạn đi

- Là sao? Quỳnh nói gì vậy?

- Những kẻ giả tạo thường mang bộ mặt ngây thơ phải không? - Quỳnh khẽ nhếch mép cười

- Quỳnh nói gì vậy?

- Hãy về mà hỏi nhà thiết kế Diễm My

- Quỳnh nói gì? Khoa không hiểu?

- Một công ty lớn triệu đô mà lại đi ăn cắp mẫu của một đứa thiết kế xoàng xĩnh à? Không biết xấu hổ sao?

- Ăn cắp mẫu? Quỳnh nói công ty Khoa ăn cắp mẫu?

- Đúng, Lá Tiên, đó là mẫu thiết kế của tôi, đã được thay tên đổi chủ.

- Sao lại như vậy?

- Đừng giả vờ nữa bạn ạ! Bạn là một giám đốc, một nhà tổ chức mà không biết mẫu đó từ đâu, thiết kế từ ai và từ lúc nào à?

- Thật sự là Khoa không biết, Diễm My mang đưa cho Khoa, nói là mẫu cô ấy tự thiết kế vì yêu thích và nhờ Khoa cho thực hiện để trình diễn. Khoa thấy mẫu rất đẹp nên đồng ý.

Quỳnh khoanh tay cười khẩy:

- Thôi đủ rồi, bạn không phải là đứa trẻ đâu, và tôi cũng vậy. Kể từ hôm nay, đừng làm phiền tôi nữa, và chúng ta sẽ là đối thủ của nhau. Tất cả những gì của ngày hôm nay, tôi sẽ lấy lại tất cả. Hãy nhớ lời này.

Dứt lời, Quỳnh quay lưng đi, mặc cho Khoa chạy theo nắm tay cô lại, một lần nữa, Quỳnh giật mạnh tay ra, dường như Khoa cũng không biết xử sự thế nào trong tình huống này. Khoa có thật sự vô tội không hay Khoa là một thành viên tham gia trong câu chuyện?

***

Khi công ty vẫn chưa lắng xuống câu chuyện về bộ sưu tập đang ồn ào, bên trong căn phòng Tổng giám đốc, Nhật Khải trao đổi điều gì đó cùng một cộng sự thân tín. Lúc này người lễ tân bước vào thông báo:

- Thưa Tổng giám đốc, cô Nhã Đan đã đến

- Mời vào.

- Dạ vâng

Cô lễ tân bước ra, lúc này, Nhã Đan đã được phép cho vào phòng, khi đối diện Nhật Khải, Nhã Đan có vẻ hơi dè dặt. Nhật Khải nhìn cô rồi cất giọng lạnh lùng:

- Cô ngồi đi

- Dạ sếp Tổng gọi em có việc gì ạ?

- Cô ngồi xuống đi

Nhã Đan rón rén ngồi xuống ghế, gương mặt trông có chút gì đó bất an, Nhật Khải im lặng nhìn cô rồi cất giọng từ tốn:

- Cô làm ở đây bao lâu rồi?

- Dạ, 8 năm rồi ạ

- Cô nắm rõ quy định của công ty, đối với Tổ thiết kế chứ?

- Dạ vâng!

- Cô có biết vi phạm bản quyền thiết kế sẽ như thế nào không?

- Dạ, em biết, nhưng…sếp nói điều này là có ý gì ạ? – Nhã Đan lúng túng

- Nếu cô biết thì chắc sẽ không dại dột làm điều vi phạm đâu, đúng không?

- Dạ, em có làm gì đâu ạ?

Nhật Khải vẫn lạnh lùng, hai tay đặt nghiêm trang trên bàn làm việc, gương mặt nghiêm nghị

- Không có gì che giấu được người khác, tôi vẫn muốn cô thành thật nhận lỗi, hơn là để công ty làm bước tiếp theo, đó là nhờ đến pháp luật

- Dạ, nhưng em có làm gì đâu ạ?

Trong khi Nhã Đan vẫn cố lẩn tránh bằng thái độ mất tự tin thì Nhật Khải khẽ bật cười, nụ cười bí ẩn nhưng không tầm thường

- Cô có quen nhà thiết kế Diễm My à?

Lúc này, gương mặt Nhã Đan trở nên biến sắc, cô ấp úng:

- Dạ, dạ không, em đâu biết Diễm My là ai

- Cô có biết, khi Công ty cung cấp đầy đủ bằng chứng cáo buộc bộ sưu tập Lá Tiên là sản phẩm ăn cắp ý tưởng, và hành vi mua bán bản quyền thiết kế bất hợp pháp, người vi phạm sẽ phải nhận kết quả thế nào không?

Nhã Đan im lặng, hai bàn tay nắm chặt vào nhau, cô không trả lời, Nhật Khải hớp một ngụm café rồi tiếp tục bằng giọng cương nghị

- Công ty đối đãi với cô không tồi, đúng không?

- Dạ vâng! Thưa Tổng giám đốc

- Vậy thì hãy làm một nhân viên chính trực, hãy thừa nhận mẫu thiết kế trong bộ sưu tập Lá Tiên đã lấy từ nhà thiết kế Lâm Tiểu Quỳnh

- Dạ, nhưng…

- Cô chọn đi, hãy nhớ, tất cả bản thiết kế đều đã có thời gian lưu trữ, thời gian gửi mẫu, ảnh chụp và bản demo thiết kế, nếu bên phía Diễm My không trưng ra được bằng chứng đã thiết kế trước đó thì họ sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về tội ăn cắp bản quyền.

- Nhưng, bản thiết kế đó chưa hoàn chỉnh,…

- Đó không phải chuyện của cô.

Nhật Khải nhếch mép cười và lật trong tập hồ sơ, đưa ra một tờ giấy được đặt trong bản kính, Nhã Đan thoáng nhìn vào đó, mặt tái sắc khi nhận ra đó là giấy đăng ký bản quyền sở hữu trí tuệ sản phẩm thời trang của nhà thiết kế Lâm Tiểu Quỳnh, thuộc công ty thời trang Nhật Khải. Nhã Đan trở nên bối rối, lời nói ngập ngừng:

- Dạ, nhưng em không làm gì cả

- Có thật là cô không làm gì cả?

- Dạ, vâng ạ

- Cô làm việc tám năm ở một công ty thời trang danh tiếng mà không hiểu mọi hoạt động ở phòng thiết kế, đặc biệt là máy tính đều được quản lý từ xa à?

- Dạ em không biết ạ!

- Lòng tham và sự dối trá đã làm cho cô mạo hiểm, bất chấp chứ không phải không biết.

Nhật Khải im lặng một lúc rồi nói tiếp, giọng vẫn lạnh lùng:

- Hãy khắc phục hậu quả của mình đi, đây là nhiệm vụ của cô

- Khắc phục bằng cách nào, thưa sếp?

- Cô giao mẫu thiết kế cho ai thì hãy gặp người đó mà thu hồi lại

- Nhưng…làm sao được ạ?

- Tại sao?

- Vì họ đã thiết kế và biểu diễn rồi, thưa sếp

- Vậy cô hãy lên báo mà giải thích, tôi sẽ mở cho cô một buổi họp báo

- Nhưng…em đã nhận tiền của họ rồi

- Tiền à? Dễ mà, cô trả lại cho họ thôi

- Họ sẽ không chịu đâu

- Không chịu thì họ sẽ đối diện với Pháp luật, và cô cũng vậy. Hãy lựa chọn đi

Nhã Đan vẫn run rẩy, ấp úng trước thái độ cương nghị, lạnh lùng của Nhật Khải, có lẽ cô còn quá non nớt khi phải đối mặt với Nhật Khải, một doanh nhân thành đạt đang điều hành một tập đoàn lớn. Lòng ghen tỵ, tham lam của Nhã Đan đã khiến cô không đủ khôn ngoan, tỉnh táo để thực hiện phi vụ một cách khéo léo hơn.


Ảnh minh họa. Nguồn internet
Ảnh minh họa. Nguồn internet

Năm ngày sau đó, cuộc họp báo đã được mở với sự tham gia của nhiều Báo chí. Nhật Khải và các phòng ban đã tập họp đầy đủ thông tin, hình ảnh, tài liệu chứng cứ để công bố trong cuộc họp báo. Vài tiếng sau đó, thông tin đã tràn ngập trên các tờ báo lớn “Lá Tiên được cho là bộ sưu tập ăn cắp ý tưởng sáng tạo từ công ty Nhật Khải” “Các mẫu thiết kế sang trọng độc đáo của Lá Tiên lấy ý tưởng từ nhà thiết kế Lâm Tiểu Quỳnh” “Công ty thời trang Nhật Khải tiến hành thủ tục pháp lý về hành vi ăn cắp bản quyền thiết kế”…Và sau đó là hàng loạt bình luận bức xúc của cộng đồng mạng, của các nhà phân phối, các đối tác kinh doanh, nhiều người mẫu, nhân vật nổi tiếng, họ tỏ thái độ phản ứng mạnh mẽ với hành vi phi đạo đức và gian lận của công ty thời trang Khoa Trần. Làn sóng tẩy chay mạnh mẽ nổi lên để đòi lại công bằng cho Lâm Tiểu Quỳnh, một nước đi quyết đoán, đáp trả mạnh mẽ của Nhật Khải đối với công ty đối thủ.

Công ty thời trang Trần Khoa rơi vào những ngày khủng hoảng truyền thông và dư luận. Một buổi sáng, Khoa không đến công ty mà lái xe đến văn phòng làm việc của Diễm My. Bước vào phòng Giám đốc Nhân sự, Khoa thấy Diễm My đang ngồi điềm nhiên bên bàn làm việc, tay đang cầm một hộp phấn để trang điểm, thấy Khoa vào, cô có vẻ không mấy quan tâm, Trần Khoa bước đến gần Diễm My, cất giọng lớn tiếng:

- Diễm My, em đang làm gì vậy?

Diễm My nhìn Trần Khoa một lát rồi thản nhiên như không có gì, cô vẫn mân mê chiếc gương trang điểm

- Anh làm sao vậy?

- Anh không có thời gian đâu, hãy trả lời anh biết, em đã làm gì với bộ sưu tập Lá Tiên?

- Em đã làm gì? Em thấy nó đẹp, em đưa công ty anh xem, anh đồng ý cho thiết kế, sao hôm nay anh làm ầm ĩ?

- Em trả lời vậy mà nghe được à? Em không thấy báo chí đăng gì à?

- Đăng gì cơ?

- Em đừng giả bộ nữa, em đang hại anh rồi đấy

- Em đem về cho anh một bộ sưu tập đáng giá mà anh bảo em hại anh à?

- Bộ sưu tập đáng giá? Nó là của ai? Của em à? Sao em qua mặt anh? Sao em nói dối anh?

Trong khi Trần Khoa tỏ ra tức giận thì Diễm My vẫn trả lời tỉnh rụi như không:

- Em chẳng rành gì về thiết kế, em thấy đẹp, em mua lại, họ bán thì mình mua, đã sai gì nào?

- Đó là mẫu đã có bản quyền, họ đã công khai trên báo chí, em đang sử dụng một bộ sưu tập đã có sở hữu bản quyền là em có biết em vi phạm gì không?

- Thiết kế trùng ý tưởng là chuyện bình thường mà

- Em chủ quan rồi đấy, không ai trùng ý tưởng trên 90% như vậy, và mình không hề có mẫu demo, bản vẽ tay hay bất cứ điều gì để chứng minh mình đã suy nghĩ và lên ý tưởng từ mẫu gốc.

- Mình đã cho ra sản phẩm trước họ, cái gì công bố trước thì là gốc, họ làm sau thì họ mới là người ăn cắp ý tưởng của mình

- Em nói hay nhỉ! Người ta đều là trẻ con để nghe em trả lời vậy à? Em nói ra thì dân thiết kế họ chỉ cười em thôi, và họ càng thấy chúng ta là kẻ ăn cắp ý tưởng.

- Thôi thôi, anh lo xa quá. Mặc kệ họ đi

- Em thật quá đáng, em có biết em làm vậy là đẩy anh và công ty anh vào khó khăn không?

Trong khi hai người vẫn đang lời qua tiếng lại thì bà Quyên từ ngoài bước vào, dáng vẻ vẫn điềm tĩnh, sang trọng. Bà như đã hiểu được câu chuyện nên cất giọng từ tốn:

- Trần Khoa, con hãy bình tĩnh

- Sao mẹ lại đến đây?

- Mẹ đến công ty, không thấy con, mẹ đoán là con đến gặp Diễm My

- Vậy thì mẹ có biết Diễm My đã làm gì không?

- Diễm My đã làm gì nào?

- Mẹ không đọc báo à?

- À, thì ra là chuyện này! Con quan tâm làm gì? Họ thấy mình tung ra mẫu thời trang chất lượng thì họ ganh ghét phá đám thôi

- Đó không như mẹ nghĩ, mẹ hãy hỏi Diễm My đi

- Diễm My đã đưa cho mẹ một bộ sưu tập thời trang thu đông rất đẹp, mẹ nhìn rất ưng

- Nhưng đó không phải của cô ấy

- Thì đã sao?

- Sao mẹ lại thản nhiên vậy? Mẹ có biết đó là những mẫu thiết kế đã có chủ, Diễm My đã sử dụng một bộ sưu tập đã có bản quyền

- Bản quyền nhưng họ đã thiết kế đâu. Mình là người công bố trước

- Mẹ nói nghe dễ quá, đó là vì mẹ và Diễm My đang bất chấp mọi đúng sai để thực hiện cho được mong muốn của mình.

- Con bình tĩnh đi, sao đụng chuyện gì con cũng gắt gỏng như vậy?

- Con đã bình tĩnh lắm rồi đấy ạ!

- Con nên nhớ, ngành thời trang luôn cạnh tranh rất khốc liệt và cũng không có cơ sở nào rõ ràng để nói ai ăn cắp ý tưởng của ai đâu. Con muốn tồn tại trong ngành này, con phải tập cho mình bản lĩnh, chịu được áp lực dư luận và con cũng phải tập lỳ. Con quá thanh cao, con sẽ ở sau lưng họ và sớm nhận thất bại thôi.

- Tại sao lại phải lỳ, phải thủ đoạn cơ chứ?

- Ai cũng vậy cả, con ngoan hiền quá, họ cũng chẳng thương con đâu. Thương trường là chiến trường. Con quên à?

- Nhưng đây là chuyện khác, chúng ta cạnh tranh không lành mạnh thì sẽ bị làn sóng tẩy chay, mẹ ạ!

- Thôi, con đừng lo xa, cứ về công ty đi, chuyện này để mẹ lo

Không thể đôi co với bà Quyên, Trần Khoa lắc đầu bỏ đi, thái độ vẫn còn hậm hực. Bà Quyên quay lại nhìn Diễm My, nở nụ cười âu yếm:

- Con đừng bận tâm, Trần Khoa chỉ vì quá cẩn trọng nên như vậy

- Dạ, nhưng có vẻ anh ấy bực dọc với con

- Không, nó chỉ hơi căng thẳng vì báo chí ngoài kia thôi. Con sửa soạn rồi đi ăn trưa với bác nhé!

- Dạ vâng!

Bà Quyên mỉm cười gật đầu ra vẻ hài lòng, bà điềm nhiên quay đi với dáng vẻ tự tin sang trọng. Diễm My cũng nở nụ cười kiêu hãnh. Cô lướt ngón tay lên màn hình chiếc Ipad trên bàn, mắt nhìn vào những dòng chữ trên trang báo. Cô khẽ bấm điện thoại gọi cho Nhã Đan nhưng điện thoại không có người nhấc máy.

***

Chuỗi biểu diễn thời trang của công ty Khoa Trần vẫn tiếp tục diễn ra tại một khu resort cao cấp để quảng bá các mẫu thiết kế, bất chấp báo chí đưa những thông tin bất lợi. Các thiệp mời vẫn được gửi đi như thách thức dư luận, nhiều người vẫn nghĩ nơi của giới showbiz, doanh nhân ngành thời trang, giải trí thì các scandal, drama càng là cách để đánh bóng tên tuổi họ, dù là theo hướng thị phi hay tích cực.


Ảnh minh họa. Nguồn internet
Ảnh minh họa. Nguồn internet

Đêm thứ bảy, khi sàn diễn đã sáng đèn, lộng lẫy giữa hồ nước được trang trí lung linh bằng những quả cầu pha lê và những thảm lá vàng, làn khói mờ ảo được phun tỏa tạo ra một không gian bồng bềnh như tiên cảnh. Những người mẫu nổi tiếng bước ra sau lời giới thiệu của người dẫn chương trình. Họ bước đi uyển chuyển, chuyên nghiệp trên nền nhạc và sàn diễn bóng loáng dưới sự chiêm ngưỡng của những khách mời. Các bộ sưu tập lần lượt được giới thiệu cùng các nhà thiết kế. Các bộ sưu tập lần lượt trình làng, và sàn diễn bỗng trở nên bất thường khi bộ sưu tập mang tên “Lá Tiên” xuất hiện, bên dưới hàng ghế khách mời có nhiều tiếng xì xầm, có người lắc đầu, có người giơ điện thoại ra quay chụp lại những bộ trang phục. Người mẫu vẫn lạnh lùng bước đi trên sàn diễn. Lời giới thiệu của người dẫn chương trình vang lên giữa tiếng nhạc du dương “Xin chúng ta hãy cùng chiêm ngưỡng lại bộ sưu tập vô cùng độc đáo Lá Tiên của nhà thiết kế Diễm My”. Phía trong sân khấu, Diễm My bước ra nở nụ cười tươi tắn đầy kiêu hãnh thì bất ngờ, một người phụ nữ từ hàng ghế khách mời bước lên trên sàn diễn, trước ánh mắt ngạc nhiên của những người tham dự.

- Xin lỗi, tôi phải nói với quý vị ở đây một điều, bộ sưu tập thời trang “Lá Tiên” không phải của nhà thiết kế Diễm My.

Lúc này, bên dưới mọi người trở nên nhốn nháo, các người mẫu không bước vào bên trong mà vẫn đứng yên lặng trên sàn diễn. Họ chăm chú lắng nghe, trong khi cô gái lạ vẫn tiếp tục bằng một giọng đầy xúc động:

- Chúng ta đã được chiêm ngưỡng một bộ sưu tập thời trang rất đẹp và chất lượng từ một nhà thiết kế trẻ. Nhưng tôi rất tiếc, đó không phải của nhà thiết kế Diễm My mà là của người khác. Đó là Lâm Tiểu Quỳnh. Hãy vinh danh đúng chủ nhân của nó.

Lúc này, Diễm My như một pho tượng trên sân khấu, gương mặt lộ vẻ thất thần, cô bước về phía cô gái lạ đang đứng trên sân khấu và quát lớn: “Cô bị điên à?”. Bó hoa trên tay Diễm My bị cô quăng xuống đất.

Nhã Đan, cô gái đang đứng trước mặt Diễm My nhìn cô vài giây rồi lạnh lùng đáp: “Chúng ta nên kết thúc câu chuyện lừa dối này và cạnh tranh lành mạnh”. Dứt lời, Nhã Đan bước xuống sân khấu và ngồi cạnh hai người đồng nghiệp, trong ánh sáng mờ ảo chớp nhoáng của sàn diễn, người ta có thể nhận ra, đó không ai khác, chính là Nhật Khải và Tiểu Quỳnh. Họ im lặng nhìn lên sân khấu trong suốt buổi diễn và chờ xem màn kết thúc đầy kịch tính. Mọi người đứng dậy ra về khi các người mẫu lạnh lùng bước vào phía hậu trường, những cánh hoa tung lên, những hàng ghế trống trải, tiếng nhạc hòa vào tiếng phản ứng của khách mời với những lời “tẩy chay nhà thiết kế Diễm My, kẻ ăn cắp, dối trá…” vẫn còn văng vẳng trong khán phòng. Ánh đèn vụt tắt, Diễm My, người cuối cùng rời sàn diễn trong sự hậm hực, cô nắm chặt tay, lồng ngực thở lên những cơn dồn dập.

***

Những ngày cuối thu, trời quang đãng với ánh nắng mềm mại phủ lên dãy phố, trên tay Quỳnh là Tạp chí thời trang danh tiếng của Châu Á với ảnh bìa là một người mẫu trong chiếc váy caro với cái tên nhà thiết kế Tiểu Quỳnh. Cô khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng như nắng. Tiểu Quỳnh ngồi im lặng trên chiếc ghế đá đối diện công ty. Hôm nay, cô có một ngày cuối tuần thong thả, bình yên sau những năm tháng tất bật với công việc của một nhà thiết kế. Trong lúc Quỳnh vẫn còn thả hồn vào những chiếc lá bàng đỏ, đóa hoa cúc trắng trên chiếc xe đạp ven đường của một quán café. Cô giật mình khi có ai đó vừa ngồi xuống cạnh mình, quay lại, cô nhìn thấy Nhật Khải, ánh mắt anh bình thản nhìn về những dòng xe nối đuôi nhau trên phố.

- Sao hôm nay lại ngồi đây một mình?

- Dạ vì hôm nay thời tiết đẹp sếp ạ!

- Ở đây không phải công ty, cô cứ gọi tôi là Tần Khải

- Tần Khải?

- Ừ, đó là tên của tôi khi còn nhỏ, ở nhà bố mẹ tôi vẫn gọi tôi như vậy

- Dạ vâng!

- Giờ thì cô đã là một nhà thiết kế nổi tiếng rồi nhỉ?

- Dạ không, cũng bình thường thôi ạ

- Này, cô có về quê thăm gia đình không?

- Dạ nếu có thời gian thì em sẽ về

- Giờ thì cô đã có thời gian rồi đó

- Dạ, sếp cho em về quê chứ ạ?

- Ừ, cô nên về quê thăm bố mẹ.

- Dạ vâng!

Nhật Khải trầm ngâm rồi đề nghị:

- Cô không phiền nếu tôi đi cùng cô về quê chứ?

Quỳnh tròn mắt nhìn Khải khi nghe anh nói một điều bất ngờ, nhưng bỗng nhiên Quỳnh lại thấy thú vị

- Dạ nếu sếp muốn về quê em thì cũng tốt mà, về đó sẽ thấy đời sống người ở quê rất đơn giản và hạnh phúc

- Ừ, thế hai ngày nữa, tôi và cô sẽ về quê cô nhé! Mà phải gọi tôi là Tần Khải nhé.

Quỳnh nở nụ cười trong veo, mắt cô nheo lại như một đứa trẻ, giọng nói của cô trở nên hớn hở:

- Dạ vâng!

Nhật Khải bước lại phía chiếc xe bán kem cạnh đường, anh mua hai cây kem lạnh và mang lại phía Tiểu Quỳnh, đưa cho cô một cây, hôm nay, lần đầu tiên Quỳnh thấy Tổng giám đốc lại làm một điều bất ngờ thú vị, đó là ăn món ăn bình dân của thời sinh viên. Cô cầm một cây kem xoắn ốc rồi ăn nó ngon lành, Nhật Khải im lặng không nói gì, cùng ăn một cây kem lạnh, trông anh không còn mang vẻ một Tổng tài lạnh lùng mà chỉ là hình ảnh một người thanh niên giản dị. Có lẽ trong lòng Nhật Khải cũng đang thả lỏng những áp lực công việc để tận hưởng những khoảnh khắc bình lặng trong tâm hồn, dù trước mặt, cuộc sống vẫn ồn ào, hối hả, đua tranh.

***

Chiếc xe oto Nhật Khải đưa Tiểu Quỳnh và một cộng sự về quê, một vùng quê ở tận miền đồi núi, nơi có những cánh rừng hoang sơ, những ngôi nhà trồng nhiều cây trái và những con suối trong veo chảy xuống từ phía thượng nguồn. Chiếc xe dừng lại ở một ngôi nhà gỗ nằm giữa cánh đồi, trời chiều mờ sương bàng bạc. Hai người lớn tuổi từ trong ngôi nhà gỗ đi ra, đó là bố mẹ của Tiểu Quỳnh, lần này, họ ngạc nhiên nhưng cũng hồ hởi khi thấy có hai người khách về cùng con gái.

Những ngày ở miền thôn bản, khung cảnh yên tĩnh và mát lạnh, Nhật Khải thường dậy sớm, cùng cộng sự là một người đàn ông trung niên gần bốn mươi tuổi, họ và bố Tiểu Quỳnh ngồi uống trà thảo quả vào buổi sớm trước hiên nhà, khi bình minh chưa ló dạng, cùng tận hưởng không gian thanh tịnh, hiền hòa với mùi hương cây cỏ của đất trời. Họ ăn những món ăn từ cây trái hái trong vườn, uống nước từ suối và Tiểu Quỳnh dẫn họ đi hái nấm, rau quả trong rừng nguyên sinh. Chỉ vài ngày ở miền quê và hòa vào đời sống của người nông dân, một vị Tổng tài giàu có lạnh lùng bỗng trở nên gần gũi và giản dị.


Ảnh minh họa. Nguồn internet
Ảnh minh họa. Nguồn internet

Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.

Sau buổi ăn chiều, trong lúc anh chàng cộng sự ngồi trong nhà trò chuyện cùng bố mẹ Tiểu Quỳnh và cậu em trai thì Nhật Khải cùng cô đi ngao du ngoài cánh đồi đầy sương lạnh. Mùa này, những cây đào rừng đã trổ hoa, men theo con đường dọc cánh đồi, hoa đào bay lả tả trong gió chiều, đẹp như cõi bồng lai.

- Cuộc sống ở đây thật yên bình – Nhật Khải khẽ cất giọng

- Dạ, đúng rồi

- Sau này, tôi sẽ về đây ở nhé!

- Anh nói thật à?

- Ừ! Tôi sẽ ở đây và nấu ăn cho cô

- Anh nói thật à?

- Ừ! Còn cô? Cô sẽ làm gì?

- Em sẽ xây một ngôi nhà trú bão cho người dân ở đây

- Xây nhà trú bão à?

- Dạ vâng!

- Tôi đã trả lương cho cô nhiều vậy à?

- Ồ, không đâu!

Nhật Khải nhìn Tiểu Quỳnh với vẻ ngạc nhiên

- Vậy tiền đâu em có?

- Từ một người đàn bà đã cho em

- Ai lại cho em số tiền như vậy nhỉ?

- Anh không cần biết đâu!

- Vậy chúng ta cùng xây thêm vài ngôi nhà cho người dân vùng cao này nhé!

Tiểu Quỳnh khẽ nở nụ cười, cô nhìn Nhật Khải bằng một ánh mắt trong veo, Nhật Khải dừng chân bên một gốc hoa đào, ven con suối nhỏ, anh khẽ nắm tay Tiểu Quỳnh, cất giọng thâm trầm:

- Chúng ta sẽ làm nông dân và sống một cuộc đời bình yên

- Anh thích cuộc sống vậy à?

- Ừ!

- Vậy thì mỗi ngày, anh sẽ nấu món canh cải ngô và uống trà táo đỏ cùng em chứ!?

- Tất nhiên, anh sẽ nấu cho em ăn mỗi ngày, nếu em thích!

Nhật Khải bật một tiếng thở mạnh, tay anh siết chặt bàn tay Tiểu Quỳnh, cô cảm nhận anh đang có chút gì đó hồi hộp và xúc động. Cô mỉm cười nhìn anh, ánh mắt long lanh như nắng trên mặt suối. Họ bước đi về phía ngôi nhà gỗ cuối cánh đồi, sau lưng, những cánh hoa đào vẫn bay trong gió…


Tác giả: Võ Đào Phương Trâm

Bình luận


bottom of page