top of page
CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI GÓC VĂN HỌC VÕ ĐÀO PHƯƠNG TRÂM
BÀI ĐĂNG NỔI BẬT


Thương nhau ngày Tết!
Mưa cuối mùa, tầm tã nặng hạt, như trút cho hết nước xuống từng ngõ ngách nội đô. Tiếng gió thốc mạnh, va vào tấm bạt như muốn xé toạc bằng cơn thịnh nộ. Mỗi lần gió lớn, tấm bạt tròng trành đổ ào đống nước nặng trịch xuống đường, văng tung tóe. Bên dưới, người đàn bà ngồi co ro, cái gánh chè đậu đen, đậu xanh còn nóng hổi nhưng chưa bán được một nửa, đành chịu cảnh vắng khách. Chiếc nón lá thỉnh thoảng bị gió thổi bật ra phía sau như một trò bỡn cợt với thân phận người nghèo


Trạm xá - Truyện Võ Đào Phương Trâm
Đồng hồ bước qua 7 giờ tối, bên ngoài khuôn viên Trạm xá tối om như mực, bác sĩ Nguyên vẫn còn miệt mài với chồng hồ sơ bệnh án, thỉnh thoảng, anh khẽ ngước mặt nhìn ra khung cửa, từng đợt gió thổi nhẹ mang theo chút mùi hương hoa rừng. Ảnh minh họa. Nguồn internet Trạm xá buổi đêm thường vắng lặng, ít người qua lại, không người thăm khám, trừ khi có những ca tai nạn, cấp cứu đột xuất. Người trực đêm thường có hai người, một bác sĩ, một y tá để xử lý những trường hợp khẩn cấp


Sàn đấu vương gia - Truyện Võ Đào Phương Trâm
Quỳnh mở mắt, ánh sáng mù mờ từ căn phòng trọ nhỏ xíu, đủ cho một người sống tạm, căn phòng bong tróc những mảng tường cũ kỹ, nơi tá túc...


Miếu thiêng - Truyện ngắn Võ Đào Phương Trâm
Đà Lạt! Chiều xám đặc, ánh sáng dường như không len nổi qua ngôi miếu bỏ hoang, nhiều năm âm u với những mảng cỏ dại phủ đầy dưới chân, xung quanh là những tầng cây rậm rịt. Bóng tối như trở thành điểm đặc biệt ở nơi này, và một điều nữa là, ngôi miếu luôn vắng bóng người, bởi không gian lạnh toát và ám mị. Ảnh minh họa. Nguồn internet Danh, một phượt thủ săn ma, tìm đến đây theo bản năng của người khám phá, cậu thường đến những miền đất lạ, nơi có những câu chuyện kỳ bí tâm


Hương chè - Truyện ngắn Võ Đào Phương Trâm
Cái nồi mới mua cho cô vợ, xài đâu được vài tháng đã đổ bệnh, lúc nóng lúc lạnh, dở dở ương ương, lại muốn đòi tiền từ gã công nhân xây...

BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT


Chùm thơ lục bát tứ tuyệt "Lặng giữa vô thường"
*** Gió rơi xuống cội thường xuân Tay nâng khói biếc lưng chừng phai phôi Thương người kiếp mộng dần trôi Nửa mang khâm liệm, nửa rời phiến đau --- Tuệ tri giữa chốn thinh không Mặc nhiên một góc thư phòng, nhành mai! Huyền cầm cất điệu trần ai Tàn cơn mộng mị, trùng lai giấc thiền --- Rót buồn những hạt chiều rơi Rũ nghe biêng biếc nửa đời lạ quen Bỏ lời sáo lộng chê khen Lặng trong vô thỉ mùa sen ta về! --- Lá xanh thay những lá vàng Người mang những mối tơ oan trả người Ró

Võ Đào Phương Trâm
28 thg 11 phút đọc


Thương nhau ngày Tết!
Mưa cuối mùa, tầm tã nặng hạt, như trút cho hết nước xuống từng ngõ ngách nội đô. Tiếng gió thốc mạnh, va vào tấm bạt như muốn xé toạc bằng cơn thịnh nộ. Mỗi lần gió lớn, tấm bạt tròng trành đổ ào đống nước nặng trịch xuống đường, văng tung tóe. Bên dưới, người đàn bà ngồi co ro, cái gánh chè đậu đen, đậu xanh còn nóng hổi nhưng chưa bán được một nửa, đành chịu cảnh vắng khách. Chiếc nón lá thỉnh thoảng bị gió thổi bật ra phía sau như một trò bỡn cợt với thân phận người nghèo

Võ Đào Phương Trâm
7 thg 128 phút đọc


“Công chúa Ngọc Anh – bể khổ kiếp nhân sinh”
Văn học lịch sử vốn được xem là mảng khó viết bởi vừa đảm bảo tính chính xác vừa phải tạo được tính hấp dẫn lôi cuốn. Người viết văn học lịch sử không thể xuyên tạc, tô vẽ hay làm méo mó đi nội dung câu chuyện. Chính vì khó viết nên văn học lịch sử luôn là đề tài thu hút nhiều người đọc, bởi đó là cơ hội để người đọc và người sáng tác chiêm nghiệm lại quá khứ, suy ngẫm về tương lai, trăn trở về những hưng thịnh của thời đại, là một dòng chảy làm tái sinh những giai thoại dựa

Võ Đào Phương Trâm
3 thg 11, 202513 phút đọc

THÔNG TIN MỚI

615171488_122190589982498073_9139981947413030171_n
Thương nhau ngày Tết - Truyện Võ Đào Phương Trâm, được đăng tải trên Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh.

z7431553223083_8988eb329534d78ef72e2660938ff587 (2)
Thương ngày Tết đến. Truyện của nhà văn Võ Đào Phương Trâm. Truyện đăng tải trên Hội Nhà văn Hà Nội.

Xóm nhỏ, kỷ niệm xưa
Tản văn Xóm nhò, kỷ niệm xưa của tác giả Võ Đào Phương Trâm đăng tải trên Hội Nhà Văn Hà Nội

615171488_122190589982498073_9139981947413030171_n
Thương nhau ngày Tết - Truyện Võ Đào Phương Trâm, được đăng tải trên Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh.
1/12
TÁC PHẨM - BÀI VIẾT


Thương ngày Tết đến!
Gió tháng chạp kéo nhau về qua mảnh vườn đùm đề cây trái, miệt vườn ngày giáp tết hong khô trong nhánh gió xuân nghe nồng nàn, se sắt...

Võ Đào Phương Trâm
26 thg 2, 202416 phút đọc


Cuộc hẹn âm dương
Lửa! Lửa ngùn ngụt như đám hỏa thiêu đang nuốt chửng dãy lầu, lửa bắt đầu luồn những lằn đỏ rực sau khi đám khói đen ngòm len vào từng...

Võ Đào Phương Trâm
17 thg 12, 202321 phút đọc


Câu chuyện ở hàng cafe
Doãn đánh đốp vào đùi một cái rồi cất giọng hả hê như vừa phát hiện ra điều gì bất ngờ thú vị, cái chân dài ngoằn ốm nhom của cậu thanh...

Võ Đào Phương Trâm
9 thg 10, 202325 phút đọc


Tết quê
Tháng Chạp bước qua, gió bấc bật cong cửa liếp, khoảng sân bắt đầu lác đác những chòm sương lạnh, phủ lay lắt trên nhành cây bờ đất, dưới...

Võ Đào Phương Trâm
4 thg 10, 20236 phút đọc


Về quê
Sau một cơn mưa bạt ngàn của đêm qua, sáng ra, mặt đất còn ẩm ướt, loang lổ những vùng nước đọng quanh sân. Chái bếp lũ rũ những vạt dừa...

Võ Đào Phương Trâm
4 thg 10, 202311 phút đọc


Lữ khách
Buổi sáng hôm nay khác hơn mọi ngày, Khoa dậy sớm khi đồng hồ vừa báo 5 giờ sáng, cậu dọn dẹp lại nhà cửa, vệ sinh cá nhân cho tỉnh táo...

Võ Đào Phương Trâm
4 thg 10, 202318 phút đọc


Xóm Trọ
Dưới cái nắng như đổ lửa, chiếc xe wave cũ kỹ lách vào những con hẻm nhỏ, ngoằn ngoèo như cái bàn cờ, những con hẻm vừa đủ một chiếc xe...

Võ Đào Phương Trâm
4 thg 10, 202310 phút đọc


Mùa Gió Bấc
Sáng nay, những cơn gió bấc thổi qua khoảng vườn nhỏ, mang theo chút hơi lạnh se se, những cơn gió hanh khô phủ lên mặt đất một màu trắng...

Võ Đào Phương Trâm
4 thg 10, 202313 phút đọc


Người giữ mộ
Bà Biên thắp nén hương lên chiếc bàn thờ nhỏ trong căn nhà lụp xụp, hai bức tường bằng gạch ống cũ kỹ, lam nham những vệt xi măng trét...

Võ Đào Phương Trâm
4 thg 10, 202319 phút đọc


Bức tranh vẽ dở
Chiếc xe bus tấp vào bãi đậu giữa cái nắng như muốn đun chảy nhựa đường. Thuyên bước xuống xe, nắng tháng ba như thốc vào mặt làm hoa cả...

Võ Đào Phương Trâm
3 thg 10, 202315 phút đọc


Rừng thiêng
Rừng mang linh hồn từ máu và nước mắt, những lời nguyền kỳ bí không ít lần vận lên ngôi mộ của những gã ngông nghênh, hằn sâu ấn tích cho...

Võ Đào Phương Trâm
3 thg 10, 202330 phút đọc


Căn phòng gia tộc
Căn phòng gia tiên đục ngầu màu đỏ quạch của ánh đèn thờ treo trên trần nhà cao hơn 4 thước bằng gỗ gụ. Màu trầm mặc lạnh âm âm lồng...

Võ Đào Phương Trâm
2 thg 10, 202344 phút đọc


Ngõ hẹp
Có những mảnh ghép tưởng chừng lành lặn nhưng vốn dĩ cũng chỉ là một bề mặt tiềm ẩn những vết rạn nứt, chực chờ là vụn vỡ... Ảnh minh...

Võ Đào Phương Trâm
2 thg 10, 202316 phút đọc


Món quà đêm Giáng sinh
Đing doong! Tiếng chuông ngân nhẹ và trong trẻo từ chiếc loa nhỏ trong căn phòng trọ nhỏ nhắn tinh tươm của một thằng con trai kỹ lưỡng,...

Võ Đào Phương Trâm
2 thg 10, 202320 phút đọc


Khôn như Sếp, quê em đầy!
Đang cặm cụi cho mớ văn bản, báo cáo tràn ngập trên bàn máy tính, chiếc điện thoại bỗng chớp nháy màn hình, tôi vội cầm lấy để xem thông...

Võ Đào Phương Trâm
2 thg 10, 202320 phút đọc


Cậu Cả
Chiếc vali đen đặt lên bàn, một gã thanh niên trong bộ vest đen bước đến bật khóa, xấp đola xanh dày cộm chất đầy trong khoang, không còn...

Võ Đào Phương Trâm
2 thg 10, 202352 phút đọc


Mắt đỏ
Một buổi trưa đầu tháng Mười, khi cái nắng hanh dịu phủ lên những ngã đường vốn oi ả và giòn rụm như màu nắng mới vào thu. Tôi ghé vào...

Võ Đào Phương Trâm
2 thg 10, 202328 phút đọc


Những mảnh đời (Chơi Vơi)
Những phận đời ngơ ngác giữa con đường mênh mông, ngỡ mênh mông mà lại chật hẹp đến không còn khoảng trống để thở một tiếng thở nghe cho...

Võ Đào Phương Trâm
2 thg 10, 202337 phút đọc


Gánh xiếc trong mưa
Những thanh sắt cao lêu nghêu, những chiếc vòng đủ kích thước nằm lẫn giữa những viên bi xoay tay, cái thùng được sơn màu sặc sỡ và những...

Võ Đào Phương Trâm
1 thg 10, 202334 phút đọc


Tử tội
Gã nằm trong căn phòng biệt giam, mắt vẫn đăm đăm nhìn lên trần nhà khi những song sắt vẫn chưa có màu ánh sáng nghĩa là gã vẫn còn lo sợ...

Võ Đào Phương Trâm
1 thg 10, 202327 phút đọc
bottom of page
